ABOUT US

Our development agency is committed to providing you the best service.

OUR TEAM

The awesome people behind our brand ... and their life motto.

  • Neila Jovan

    Head Hunter

    I long for the raised voice, the howl of rage or love.

  • Mathew McNalis

    Marketing CEO

    Contented with little, yet wishing for much more.

  • Michael Duo

    Developer

    If anything is worth doing, it's worth overdoing.

OUR SKILLS

We pride ourselves with strong, flexible and top notch skills.

Marketing

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

Websites

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

PR

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

ACHIEVEMENTS

We help our clients integrate, analyze, and use their data to improve their business.

150

GREAT PROJECTS

300

HAPPY CLIENTS

650

COFFEES DRUNK

1568

FACEBOOK LIKES

STRATEGY & CREATIVITY

Phasellus iaculis dolor nec urna nullam. Vivamus mattis blandit porttitor nullam.

PORTFOLIO

We pride ourselves on bringing a fresh perspective and effective marketing to each project.

  • Hạnh phúc là gì???

    Hạnh phúc là gì???


    Bạn có bao giờ tự hỏi hạnh phúc là gì chưa? Có ai định nghĩa được hạnh phúc… Có thể bạn sẽ cho rằng hạnh phúc là khi mình thành công, khi mình gặp may mắn hay đạt được một điều gì đó mà mình đã mơ ước từ lâu…Cảm giác ấy thật vui sướng và khiến cho tất cả chúng ta đều cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp, thật đáng sống...Vậy thì có phải hạnh phúc chỉ bấy nhiêu đó, chỉ những khi đó bạn mới cảm thấy: “Mình đang hạnh phúc”
    Nếu vậy thì bạn đã quên rằng có đôi khi hạnh phúc thật bình dị và nhỏ bé…đến nỗi bạn không thể nhận ra đó là hạnh phúc..mặc dù “hạnh phúc” luôn ở bên cạnh bạn, chẳng cần phải tìm kiếm ở đâu xa..
    Bây giờ hãy cùng mình ngẫm nghỉ câu chuyện thú vị này nhé, đó là câu chuyện “Hạnh phúc là gì hả mẹ?”
    Có 1 ngày, heo con chạy tới hỏi heo mẹ:
    - Mẹ ơi, hạnh phúc là gì hả mẹ?
    Lúc ấy heo mẹ đã trả lời rằng:
    - Hạnh phúc là cái đuôi của con đó, con yêu à.
    Heo con mừng rỡ chạy ra sân và vui đùa với cái đuôi của nó, mặt nó ánh lên 1 niềm vui vì đã biết hạnh phúc của mình là gì..^^
    Rồi 1 ngày, heo con buồn bã chạy lại bên mẹ và hỏi:
    - Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ bắt được “hạnh phúc” của con hết vậy?hichic
    Heo mẹ mỉm cười và nói:
    - Con chẳng cần phải bắt nó làm gì, chỉ cần con luôn mỉm cười và tiến lên phía trước thì “hạnh phúc” sẽ luôn đi theo sau con đó.^^
    Sau khi nghe về câu chuyện này, bạn thấy sao? Thật ra hạnh phúc có khi rất bình dị, luôn ở bên cạnh bạn mà bạn đã vô tình không nhận ra như thế đó. Tại sao chúng ta cứ mãi rượt đuổi theo những ước mơ xa vời, khó nắm bắt mà không nhận ra rằng bên cạnh chúng ta đang có những niềm hạnh phúc thật vô giá, lớn lao…Để rồi một khi bỗng nhiên niềm hạnh phúc ấy chẳng còn nữa bạn mới thấy ngậm ngùi, tiếc nuối. Lúc ấy, bạn mới nhận ra rằng nó thật ý nghĩa và quan trọng biết bao nhưng cũng đã quá muộn màng…

    Bạn hãy tự cảm nhận xem mình có phải đang “hạnh phúc” hay không nhé, và nếu như đã có hạnh phúc rồi thì hãy như chú Heo con luôn mĩm cười, bước về phía trước để thấy rằng cuộc sống thậ ý nghĩa biết bao…Chúc cho những niềm hạnh phúc ấy mãi mãi đi theo mình và các bạn…


  • Đề tài: Kết Thúc Để Được Gì?

    Đề tài: Kết Thúc Để Được Gì?



    Kinh Thánh: II Ti mô thê 4:8, 18
    Nhập đề: Võ sĩ Johnny Tapia kết thúc cuc đi bt hnh
    Võ sĩ quyền Anh 5 lần vô địch thế giới và có quá khứ nghiện ma túy, rượu, ngồi tù là Johnny Tapia đã chết ở tại nhà ở Albuquerque hôm Chủ nhật.
    Các nhà chức trách địa phương đã có mặt tại hiện trường vào lúc 7h45 tối hôm Tapia qua đời. Theo những điều tra ban đầu, cái chết của võ sĩ 45 tuổi này không có gì đáng khả nghi.
    Tapia đã 5 lần vô địch thế giới ở 3 hạng cân của WBA, IBF và WBO vào cuối thập kỷ 90, đầu 2000, được các CĐV mến mộ. Nhưng cuộc đời của ông cũng chỉ gồm toàn những bi kịch.
    Cuối cùng thì tử thần đã gọi Tapia và đấy là một cuộc so găng mà ông không thể cưỡng lại được.
    Hôm nay chúng ta học tiếp loạt bài kết thúc và để lại di sản với câu Kinh Thánh tiếp theo:
    Thưa quý vị! Hôm nay chúng ta khoét sâu vào câu hỏi vô cùng quan trọng và câu trả lời nó quyết định cuộc đời chúng ta.
    Trang Tử cho rằng người chết cũng giống như ?bốn mùa xuân, hạ, thu, đông trôi đi?, cho nên ông ta mới có thể sau khi vợ chết gõ chậu để hát.
    Lương Thấu Minh, một nhà Nho cuối cùng ở Trung quốc khi hấp hối sắp xa Nhân gian, đã nói với những người đứng vây quanh giường ông: "Tuổi thọ ở dương gian của tôi đã hết, không cần phải miễn cưỡng. Thuận theo ý trời, tốt nhất chớ băn khoăn. Các người đều có công việc, nên mỗi người đi làm việc của mình thôi!"

    Truyện : cái chết này mới đẹp.
           Đôi vợ chồng đã sống với nhau 60 năm. Lúc đau nặng gần chết, ông kêu vợ lại: - Tôi sắp chết, tôi chết đi, bà sẽ làm gì cho tôi ? Khi ông chết, tôi sẽ nằm vật vã bên xác ông, khóc lóc thảm thiết làm cho ai nấy phải cảm động.  Tôi biết bà thương tôi lắm, nhưng bà khóc lóc khi đó cũng không giúp ích gì cho tôi được. Khi đó tôi không nghe được gì nữa đâu. Vậy tôi sẽ đóng một quan tài thật đẹp, mua hoa để đầy quan tài. Tôi cảm ơn bà  nhưng khi đã chết, hoa đối với tôi cũng vô ích vì tôi còn được ngửi mùi hoa thơm của nó đâu nữa. Vậy tôi sẽ mua sáp để tràn quanh quan tài ông. Cũng vô ích vì khi đó tôi không còn mắt để xem thấy nữa. Vậy khi chôn xác ông xuống đất, tôi sẽ ở lại nơi mồ, khóc lóc thảm thiết, cố làm sao cho các giọt nước mắt thấm xuống đất và thấm vào thân xác ông. Cũng vô ích vì khi đó tôi không còn biết gì nữa. Ôi ! Bà vợ kêu lên, cái chết xấu xa và dễ sợ đến chừng nào !
    ông Walfany Goethe đã gọi “con người chết là một vì sao lặn để mọc huy hoàng hơn ở một bán cầu khác”. Giờ chết là ngày khải hoàn sau bao năm phải chiến đấu khổ cực ở trần gian.

    Trong  sách Tin Lành Giăng: Chúa Giê-xu có lần nói với các môn đồ rằng: Còn ít lâu các ngươi sẽ chẳng thấy ta; rồi ít lâu nữa các ngươi lại thấy ta, vì ta đi về cùng Cha.”  ( Giăng 16:16 )
    Nếu cuộc đời chúng ta còn ít lâu nữa, thì chúng ta sẽ được gì, chúng ta sẽ đi về đâu, có phải đi về cùng Cha không? Ngày nay người người đang bị đi vào sự hư mất mỗi ngày, bị đùa vào địa ngục, địa ngục không từ một ai, nó nuốt người giàu cũng như người nghèo, văn minh hay ngu dốt nó cũng nuốt hết.
    Sáng 28/12, tại hội nghị an toàn giao thông toàn quốc, Ủy ban An toàn giao thông quốc gia cho biết, năm 2010 cả nước xảy ra 14.440 vụ tai nạn, chủ yếu trên đường bộ, làm chết 11.440 người (trung bình mỗi ngày có 31 người chết)

    Phát biểu nhân Ngày Lương thực Thế giới 16-10, Giám đốc Điều hành của Chương trình Lương thực Thế giới (WFP) James Morris đã kêu gọi các nước giàu trả lại cơ hội đồng đều cho 400 triệu trẻ em bị đói trên thế giới, trong đó có nhiều trẻ em không sống nổi vì suy dinh dưỡng sau vài tháng lọt lòng mẹ.

    Theo các chuyên gia, hiện có khoảng 854 triệu người bị đói trên toàn thế giới. Mỗi ngày có 25.000 người chết vì đói, trong đó có 16.000 trẻ em.

    S liu thc tế

    • Trên thế giới hiện nay có hơn 33.3 triêu người nhiễm HIV/AIDS
    • Năm 2009,đã có 2.6 triệu ca nhiễm mới
    • Mỗi ngày có 7123 ca lây nhiễm
    • Cứ 12 giây lại có 1 ca lây nhiễm mới
    • Cứ 17 giây có người bị chết vì các căn bệnh liên quan đến AIDS
    • Năm 2009 đã có hơn 1.8 triệu ca chết vì liên quan đến AIDS
    • Từ năm 1981 đến nay có gần 30 triệu người chết vì các căn bệnh có nguyễn nhân từ AIDS
    • Hơn 16 triệu trẻ em từ 0-17 tuổi mồ côi cha hoặc mẹ hoặc cả cha lẫn mẹ vì HIV

    • Mỗi ngày có thêm 7100 người lây nhiễm HIV,một nửa trong số đó dưới 25 tuổi
    • Mỗi phút trên thế giới có 2 đến 3 thanh niên bị nhiễm HIV
    • Tất cả trong số họ đều không sống quá 35 tuổi


    Theo thống kê của Tổ chức Y tế Thế giới, các bệnh liên quan tới thuốc lá đã cướp đi sinh mạng của 5 triệu người mỗi năm trên Thế giới. Còn ở Việt Nam, số người chết cũng vào khoảng 40.000 người.
    Tất cả những sự kết thúc này chúng ta không biết bao nhiều người được cứu và bao nhiêu người hư mất.

    Nếu hôm nay cuộc đời tôi và quý vị chấm dứt kết thúc thì chúng ta sẽ đi về đâu?

    Thánh Kinh nói: Giop 14:10   Nhưng người chết liền tan biến mất,
    Tắt hơi rồi người đến nơi đâu? ”
    1. Vào Trong Nước Của Ngài ( II Ti-mô-thê 4:18)
    “ Chúa sẽ giải thoát ta khỏi mọi điều ác và cứu vớt ta vào trong nước trên trời của Ngài. Nguyền xin sự vinh hiển về nơi Ngài muôn đời không cùng! A-men.”

    Phao lô nói: dù ta biết ta sẽ không tránh khỏi đầu lìa khỏi thân, ta biết thân ta rồi đây sẽ vỡ nát ra vì Chúa Cứu Thế. Ta biết ta sẽ chẳng còn bao lâu trên thế gian này nữa.  Nhưng Ngài sẽ cứu vớt ta vào trong nước của Ngài.
    Nước của Ngài chứ không phải là nước trần gian này, Nước của Ngài là nơi: “ Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết, cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi.” ( Kh 21:4 )
    Có lời của bài thánh ca hát rằng: Nơi trần gian bao điều gian khổ, nơi trần gian bao điều cám dỗ,
    Rồi lại có bài: Trần thế chẳng phải quê hương chính tôi đây thân lữ hành....
    Có bài khác thì viết: Thế gian này đầy đau thương chán trường,
    Sống trên đời, ai cũng đau khổ. Thế gian tràn ngập đau khổ. Con người vừa đau khổ thể xác, vừa đau khổ trong tâm hồn. Ai cũng có trăm ngàn lý do để đau khổ. Đạo phật đưa ra 8 lý do con người đau khổ: «Sinh thì khổ, già thì khổ, bệnh thì khổ, chết thì khổ, không được sống với người mình yêu thích thì khổ, phải sống với người mình ghét thì khổ, muốn mà không được thì khổ, không muốn mà cứ phải chịu thì khổ». Đạo phật mô tả đau khổ tràn ngập trần gian như sau: «Nước mắt chúng sinh trong 3000 thế giới đem tích chứa lại còn nhiều hơn nước trong bốn bể». Nhân loại lúc nào cũng rên xiết, quằn quại trong đau khổ.
    Còn Phao lô có ý nói đến thế gian này với đầy những điều ác và sự bất công, nhưng trong nước trên trời của Ngài mọi điều đó sẽ chấm dứt. Chúa là quan án công bình sẽ cai trị vương quốc sự sống của Ngài.
    Thưa quý vị, người ta chạy cho con mình sang nước ngoài, để mong con có một cuộc sống ngày trời trên đất. Sung sướng hơn, ít đau thương hơn. Nhưng dù nước Mỹ, Anh, Pháp, Úc, hay bất cứ nước nào thành phố nào cũng chan chứa những giọt lệ và đắng cay, khổ đau, bất công và bất hạnh. Chẳng có chỗ nào sánh được với thành phố Giê ru sa lem mới, trời mới và đất mới chỉ có ở trong Chúa Giê xu mà thôi. Chỉ có trong trời mới, đất mới mới không còn khóc lóc, than vãn, kêu ca hay đau đớn nữa. Không còn phải chia li, phân rẽ nữa.
    Sứ đồ Giăng nói trong Khải huyền 21:1 Đoạn, tôi thấy trời mới và đất mới; vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã biến đi mất, và biển cũng không còn nữa.”
    Trong lúc này Giăng đang bị tù ở đảo Bát-mô, đảo Bát-mô có chiều dài khoảng 12km, chiều ngang 7km, nằm cách đất liền 55km.
    Lúc đó đảo Bát mô thuộc chủ quyền của người Hy lạp, người ta đem sứ đồ Giăng ra tù ở đảo Bát mô là nhằm phân rẽ ông với các con cái Chúa, Hội Thánh Chúa tại đất liền, trong lúc ông đang ở một nơi kìm kẹp và phân cách thì Chúa đã cho ông nhìn thấy trong trời mới và đất mới, sự phân rẽ, phân cách này sẽ không còn nữa.
    Thưa quý vị! Hôm nay chúng ta có thể đang phân cách với những người thân yêu của chúng ta, và rồi đây chúng ta sẽ tạm thời kẻ ở người đi, chia li, ngậm ngùi. Nhưng khi Đấng Christ trở lại, Ngài sẽ thiết lập trời mới đất mới chúng ta sẽ ở bên nhau và hiện diện không thôi trong nước của Ngài.
    Biển cũng nói đến sự hay thay đổi, thế gian này thay đổi như những lượn sóng biển, nhưng tác giả thư Hê-bơ-rơ nói rằng: Chúng ta đang ở trong một nước chẳng hề bị rúng động.
    “  Như vậy, vì chúng ta có phần trong một nước không hay rúng động, nên hãy cảm ơn, hầu cho lấy lòng kính sợ hầu việc Đức Chúa Trời một cách đẹp lòng Ngài;” ( He 12:28 )
    Dọc các bờ biển an bình của thiên đàng sẽ không hề có bão tố gào thét. Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ đến xứ phước hạnh đó, nơi không còn chết chóc, đổi thay về giông tố nữa!
    Thiên Đàng là một nơi ở đó không có đau khổ, không có nước mắt mà chỉ có vui vẻ, hạnh phúc, hoan lạc, bình an và yêu thương. Ở trên Thiên Đàng các Thánh và các Thiên sứ suốt ngày suốt đêm chỉ ca hát, tán tụng và ngợi khen Chúa.
    Nhưng làm sao chúng ta chúng ta được ngồi đồng bàn với Chúa Giê-xu trong nước của Ngài, làm sao khi chúng ta kết thúc cuộc chạy đua, cuộc đời trên đất chấm dứt chúng ta sẽ được nơi thiên đàng vinh hiển.

    Trở lại câu số 18: Nước trên trời của Ngài ông đang nói đến quê hương thật, ông
    đang nói đên thiên đàng. Thiên đàng là của Ngài, do Ngài và vì Ngài. Ngày nay nhiều người bị ma qủy lừa dối rằng: Không có Thiên đàng, cũng không có địa ngục, nếu nói không có địa ngục cũng không có thiên đàng cũng giống như người khùng nói rằng: không có thiện và ác, không có dữ và lành, không có sáng và tối.
    có người nói hoặc hiểu thiên đàng cách lệch lạc.

    Ở đây phao lô nói: Chúa sẽ cứu vớt ta, đem ta vào trong nước của Ngài.
    Không phải tự mình trèo vào mà phải được Chúa đem vào. Không phải bác thang bằng những việc lành mà vào được.
    Chúa Giê xu phán:  Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ nào chẳng bởi cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào từ nơi khác, thì người đó là trộm cướp.” ( Giăng 10:1 )
    “Hãy vào cửa hẹp vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất; kẻ vào đó cũng nhiều. Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống; kẻ kiếm được thì ít”. (Ma-thi-ơ 7:13-14)
     Chúa Giê-xu cho biết chỉ có một cánh cửa đưa con người vào thiên đàng. Không có cửa hông, không có cửa sau. Cũng chẳng có lối nào trên mái. Chỉ có duy nhất một cửa mà thôi. Thế nên vấn đề là bạn đã vào cánh cửa ấy chưa?
    Hai ngàn năm về trước sứ đồ Phi-e-rơ và Giăng đã giảng phúc âm về Chúa cứu thế Giê Su cho đám đông người tại thành Jerusalem một bài giảng thâm thúy vang vọng trong thế giới tiền hiện đại của chúng ta:
    “Chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác; vì ở dưới trời chẳng có danh nào khác ban cho loài người để chúng ta nhờ đó mà được cứu.” (Công vụ 4:12)

    Có nhiều người muốn có thiên đàng mà không cần có Chúa Giê Su, họ muốn có sự vinh quang nhưng họ không muốn bị quấy rầy bởi thập tự giá mà Đấng đã chịu treo và chết về tội lỗi cho những ai tin nơi Ngài.
    Nhiều người không muốn chấp nhận Chúa Giê Su là đường lối duy nhất và đã quyết định tìm con đường khác. Nhưng Chúa Giê Su cảnh báo cho chúng ta biết không có con đường nào khác là có thật và hậu quả của việc không chấp nhận sự thật này là ở nơi hỏa ngục đời đời.
    Chúa Giê Su đã nói cách đầy đủ trong “Ai tin con thì được sự sống đời đời, ai không chịu tin con thì chẳng thấy sự sống đâu. Nhưng cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời vẫn ở trên người ấy.”  ( Giăng 3:36 )
    Câu hỏi vẫn còn để lại: Ai là người thực sự được vào nước Đức Chúa Trời? Làm thế nào bảo đãm chỗ tôi sẽ đến là sự sống đời đời? Thánh Kinh trả lời rằng:  “Ai có Ðức Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Ðức Chúa Trời thì không có sự sống.” I Giăng 5:12
    Những ai tin vào Chúa cứu thế Giê Su, những ai chấp nhận Ngài đã hi sinh đền tội thay cho mình và những ai vâng lời làm theo Ngài sẽ có sự sống đời đời trong thiên đàng, những ai từ chối Ngài sẽ không được. “Ai tin Ngài thì chẳng bị đoán xét đâu; ai không tin thì đã bị đoán xét rồi, vì không tin đến danh Con một Ðức Chúa Trời.”  ( Giăng 3:18 )
    Bắt đầu chia sẻ về Nô-ê và con tàu Nô ê

    ông Walfany Goethe đã gọi “con người chết là một vì sao lặn để mọc huy hoàng hơn ở một bán cầu khác”. Giờ chết là ngày khải hoàn sau bao năm phải chiến đấu khổ cực ở trần gian.

    2. Được Phần Thưởng ( Mão Triều Thiên Công Bình)
    Chỉ duy nhất sự cứu rỗi là miễn phí, là tặng phẩm, không phải làm gì cả, còn trong mọi điều khác đều có điện kiện hết.
    Chỉ có lời hứa về sự cứu rỗi là vô điều kiện, còn tất cả những lời hứa khác đều có điều kiện.
    Được cứu giống nhau, được ban thưởng thì khác nhau.
    - Tùy Tính cht chu khvì Chúa s có các s vinh hin khác nhau.

    Biu tưng là mão triu thiên.
    Không phi chiếc mão đội trên đầu, bèn là biu tượng vinh dự.
    Mão triu thiên không phi Vương min. Mão là du hiu, triu là nơi những người phục vụ nhà vua, thiên trời.
    Mão triu thiên là vinh dự được đồng trị với Ca.

    Phao lô nói: hiện nay là thì hiện tại. mão trìêu thiên của sự công bình đã dành sẵn cho ta. Chúng ta nhớ rằng: Phao lô đang bị tù ở Rô ma chỉ còn chờ bị đem ra chặt đầu và dường như ông tự yên ủi và hướng lên quê hương thiên quốc, hướng đến phần thưởng là một mão triiều công chính.
    Tại sao biết rằng Mão triều Thiên Công bình đã dành sẵn cho ông, lúc này Phao lô đã mặt gặt mặt với Chúa đâu mà biết. bởi đức tin thưa qúy vị!  Phao lô dùng từ hiện nay có nghĩa là thì hiện tại và đức tin là ngay bây giờ: có thể ý Phao lô muốn nói rằng: mặc dầu ta sắp sửa lìa cõi đời này. nhưng ta biết ta có điều gì và ta đi về đâu.

    Phao lô nói hiện nay Mão triều thiên đã dành sẵn cho ông.
    như vậy đây là phần thưởng của một người đã chịu nhiều hoạn
    nạn, khổ đau, cùng cực vì Chúa.
    Lời khích lệ cho chúng ta những kẻ không phải chịu đòn vọt,
    không phải chịu nguy này đến nguy khác, lời khích lệ cho
    những kẻ còn sống có sự hy vọng, rằng chúng ta có thể
    thiếu nhiều thứ.
    Phao lô nói: Chúa cũng ban mão triều thiên của sự công bình
    cho những kẻ yêu mến sự hiện đến của Ngài.
    cơ đốc nhân đang giống như những người nữ đồng trinh khôn ngoan
    luôn tỉnh thức và mang dầu theo. Vì chúng ta chẳng biết lúc
    nào Chàng rể sẽ hiện đến lần thứ hai.
    cho lên dường như phao lô muốn nhắn nhủ rằng: chớ ngã lòng,
    đừng thúi trí, đừng phân tâm, đừng hồ nghi chớ mệt nhọc về
    sự làm lành vì nếu chúng ta không trễ nải đến kỳ chúng ta
    sẽ gặt.
    Ai ban mão. Chúa là quan án công bình, lúc gặp Ngài chúng ta
    không thể biện minh, hay bào chữa, ai gieo giống chi sẽ gặt
    giống ấy, vì Ngài là quan án công bình, làm nhiều thì nhận
    lại nhiều, làm ít thì nhận lại ít.
    Mão công bình là gì?
    ICo 9:24   Anh em há chẳng biết rằng trong cuộc chạy thi nơi trường đua, hết thảy đều chạy, nhưng chỉ một người được thưởng sao? Vậy, anh em hãy chạy cách nào cho được thưởng.”
    “ Tôi vâng theo lời tỏ ra mà lên đó, phô bày Tin lành mà tôi đã giảng trong người ngoại đạo ra cho anh em; lại phô bày riêng cho những kẻ có danh vọng hơn hết, kẻo sự chạy của tôi trước kia và bây giờ hóa ra vô ích chăng.” ( Ga-la-ti 2:2)
    được dịp đến thăm Tháp Luân Đôn để xem Vương Miện Châu Ngọc năm 1951.
    Vương Miện của Nữ Hoàng chứa 3.000 viên kim cương và 300 châu ngọc khác.
    Vương Miện Hoàng Gia chứa 6.000 viên kim cương và các đá quý khác.
    Khải Huyền 19:12, "Trên đầu Ngài có nhiều mão triều thiên." (Đầu của Chúa Cứu Thế Jêsus Christ).
    Bạn nghĩ bạn sẽ chiếm được bao nhiêu mão miện? Một tín đồ có thể thắng được một số các mão miệng.
    Chỉ duy nhất sự cứu rỗi là miễn phí, là tặng phẩm, không phải làm gì cả, còn trong mọi điều khác đều có điện kiện hết.
    Chỉ có lời hứa về sự cứu rỗi là vô điều kiện, còn tất cả những lời hứa khác đều có điều kiện.

    “Nầy, ta đến mau chóng, và đem phần thưởng theo với ta, để trả cho mỗi người tùy theo công việc họ làm.” (Khải Huyền 22:12)
    “Hiện nay mão triều thiên của sự công bình đã để dành cho ta; Chúa là quan án công bình, sẽ ban mão ấy cho ta trong ngày đó, không những cho ta mà thôi, nhưng cũng cho mọi kẻ yêu mến sự hiện đến của Ngài.” (2 Timôthê 4:8)

    Ngay khi Chúa tái lâm, Ngài sẽ ban phần thưởng và mão triều thiên cho những người được cứu. Mão triều thiên của sự sống đời đời cho tất cả những người tin nhận Ngài, và phần thưởng cho việc làm mà họ đã thực hiện trong Danh Ngài.
    Truyện : cây hoa “bách niên”.
    Cây bách niên (agravé) cứ một trăm năm một lần nở hoa, nhưng hoa đẹp lạ lùng. Trong một thế kỷ  cây ấy đã sửa soạn cho ngày tươi đẹp ấy, nó dồn sức lực, nó trang điểm, nó làm cho đẹp, bằng công việc kín đáo, không ai trông thấy. Cả một thế kỷ ! Và khi đã hết thời nó nở những cánh hoa trắng muốt để làm đẹp lòng người đến xem cái phi thường của nó.
    Ch 15:24   Con đường sự sống của người khôn ngoan dẫn lên trên,
    Để tránh khỏi Âm phủ ở dưới thấp.”
    Trong Chúa ngưi ta tưng mt nhiu th, trong nưc Tri s đưc ban li gp nhiu ln hơn.
    Mt hôm, Abraham Lincoln mi mt ngưi ăn xin đến lu mình dùng ba. Sau khi cu nguyn trưc ba ăn, người ăn xin bt đu nguyn ra Chúa cách thm t; anh ta tuyên b rng: thm c anh ta không th chu ni khi nghe nhc đến Danh Chúa.
    Q tc gin, Abraham tng c k phm thưng y đi.
    Đến ti, khi Abraham Lincoln đang cu nguyn, Chúa nói vi ông: Anh cng y đã nguyn ra và s v Ta sut 50 năm nay, nhưng ngày nào Ta cũng ban cho anh ta lương thc để  ăn. Ti sao con không thchu đng ni anh ta trong ch mt ba mà thôi?. Con ch mi yêu anh ta bàng nh yêu ca con.
    Con Yêu người, chưa bng Tình yêu ca Ta.
    "Phải trải qua nhiều nỗi khó khăn mới vào được Nước Đức Chúa Trời." Công Vụ 14:22

  • “Mấy đời bánh đúc có xương”

    “Mấy đời bánh đúc có xương”

     

    Tuần này Quỳnh Chi giới thiệu câu chuyện của bà Võ Thị Liễu, người khiến người khác phải đặt câu hỏi “Lẽ nào bánh đúc cũng có xương?”
    Người mẹ ghẻ hiếm có
    Căn nhà của hai vợ chồng ông Bùi Văn Đơ và Võ Thị Liễu nằm khiêm tốn tại ấp Kênh trên, xã Bình Ân, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang. Nó nhỏ và xập xệ đến nỗi người ta cứ tưởng đó là một cái chòi vịt cho mục đồng nghỉ trưa. Vậy mà hỏi đến gia đình này thì ai cũng biết. Không hẳn vì đây là hộ nghèo nhất xã mà vì bà Liễu là một người mẹ ghẻ đặc biệt:
    “Nói thiệt với cô, tôi là mẹ ghẻ nhưng ở xã này không ai biết tôi là mẹ ghẻ. Tôi không đánh đập mà dìu dắt dạy dỗ chúng. Tôi không hề khắt khe với chúng nên chúng thương tôi cho đến bây giờ. Khi nhà có tiền mà các con muốn ăn gì thì tôi nấu cho tất cả ăn”.
    Ông Đơ và bà Liễu gá nghĩa trong cảnh “rổ rá cặp lại”. Năm 1993, vợ ông Đơ chết sau cơn bệnh ngặt nghèo, để lại cho người đàn ông dân chài nỗi đau xót tức tưởi và 8 đứa con thơ, trong đó đứa út chỉ vừa mới sinh ra. Từ khi vợ mất, ông Đơ thất chí mang cả bầy con từ Vàm Láng về Bình Ân ở, đêm nào cũng cắn răng, chắc lưỡi ngồi một mình. Có những khi ông đi biển nhiều ngày về, thấy con nheo nhóc ngồi chia nhau từng miếng cá nhỏ ông vừa mang vào bờ mà xót dạ. Ông đành dứt ruột mang cho đứa con út vừa mới chào đời cho một cặp vợ chồng không có con với hy vọng con mình ít ra nó sẽ đỡ khổ hơn anh chị nó. Còn bà Liễu cũng đã sang một lần đò và ôm con rời bến khi không chịu nổi những trận đòn chí tử của người chồng vũ phu. Bà nhớ lại:
    “Hồi vợ ông vừa mất, ông dẫn con về đây. Mỗi tối, ông buồn, ông đến nhà chị ông chơi. Mấy đứa nhỏ lúc đó liu chiu lít chít kêu cha nó “Ba ơi về ngủ với con. Con buồn và sợ ma”. Thấy như thế tôi rất tội nghiệp. Vì tôi mồ côi mẹ và ở với mẹ nuôi đến lớn và gả lấy chồng. Tôi thấy con ông mất mẹ, thấy họ chung hoàn cảnh với tôi nên tôi tội nghiệp. Mình thương nó thì nó thương mình cô ơi”.
    Vì tôi mồ côi mẹ và ở với mẹ nuôi đến lớn và gả lấy chồng. Tôi thấy con ông mất mẹ, thấy họ chung hoàn cảnh với tôi nên tôi tội nghiệp. Mình thương nó thì nó thương mình cô ơi
    Bà Liễu
    Bà Liễu mồ côi cả mẹ lẫn cha từ khi vừa hơn hai tháng tuổi. Cuộc sống không bà con, gia đình làm bà thấu hiểu nỗi khát khao được ôm ấp, yêu thương. Cám cảnh gà trống nuôi con, lòng bà Liễu như lặng đi khi một người con của ông Đơ hễ gặp bà là kêu mẹ. Bà quyết định về ngôi nhà xập xệ này để trở thành chiếc phao cứu người đàn ông và đám con nheo nhóc như đang chết đuối. Tuy nhiên, đó chưa từng là một quyết định dễ dàng vì mẹ nuôi của bà không đồng ý:
    “Phải chi con ông ít nhưng con đông mà nhỏ nữa nên má tôi không cho theo. Nhưng tôi thấy thương quá nên tự cuốn đồ về ở nuôi nấng con ông. Hồi đó tôi gánh từng đôi nước ở cái đìa cách đó nửa cây số để giặt giũ tắm rửa cho các con. Bây giờ chúng lớn hết rồi”.
    Ngày về với nhau, hai người không có gì ngoài căn nhà rách nát và bầy con nheo nhóc. Ông Đơ vẫn đi biển thỉnh thoảng vào bờ mang theo vài con cá. Còn bà vẫn làm thuê kiếm tiền đong gạo. Mỗi ngày, người đàn bà quê mùa này dẫn đám con đi đến các chợ nhặt cải vụn về rửa sạch, làm chua rồi mang ra chợ bán. Đám con ông Đơ cũng ngồi cạnh bà đến chợ tan thì cùng quảy gánh về nhà. Lúc đó, họ mới ăn bữa cơm chính trong ngày. Nhiều lúc không đủ đồ ăn, bà ngồi ăn cơm trắng nhường thức ăn cho lũ trẻ. Bà Bùi Thị Ngờ, chị ông Đơ cũng không giấu được tình thương của mình dành cho bà Liễu:
    “Thật sự nó là em dâu nhưng tôi cũng thương nó, cho từng lon gạo khi nó xin. Liễu lo lắng cho con mà quá khổ cực. Nó lượm từng cây cải, bán từng bữa chợ mà không đủ ăn. Căn nhà của nó hễ khi trời mua là vợ chồng xúm nhau ngồi và che bằng lá, bằng ni lông. Tội lắm”.
    Con cò lặn lội bờ sông…
    Ba năm trước hai người con trai bị tai nạn gãy chân nằm một chỗ như một cơn bão to quét qua căn nhà đang yếu ớt của ông. Một năm sau, chính bản thân ông cũng bị gãy chân khi trong một lần làm phụ hồ trên giàn cao đã không chịu nỗi cơn đói mà ngã xuống. Nhiều khi bà Liễu đi vác đồ thuê khi mưa giông rả rích. Bà vác nặng mà không ngớt lo cho chồng con. Không có bà ở nhà, không ai che chắn cho ba cha con ông Đơ khi những đợt nước mưa trút thẳng xuống giường.
    Lúc ông gãy chân, tôi đi làm mướn cho người ta. Tôi vác rau cần, mỗi bao nặng 50kg. Khuya 4 giờ sáng tôi phải thức dậy, làm vệ sinh cho ông xong thì để ông ở nhà một mình. Tôi đi làm đến 8-9 giờ tối mới về đến nhà. Về đến nhà thì nấu cơm, dọn đồ ăn cho ông ăn
    Bà Liễu
    Ông Đơ đậm chất miền Tây, chân thật, ít nói và ngại ngùng khi người ta hỏi câu chuyện của mình, nhưng xem bộ ông mang ơn bà Liễu ghê lắm, không giấu được sự khâm phục dành người vợ sau:
    “Không có bà là tôi còn khổ nữa, không biết đi đường nào. Làm sao mà có tiền mua gạo ăn. Tôi không có ruộng. Hồi đó cũng không sợ gì. Lúc đó có một đứa con gái 5-6 tuổi của tôi mến Liễu dữ lắm. Nó kêu bằng mẹ ngọt lắm. Đi ra đường không ai nói mẹ ghẻ con chồng cả. Họ nói là con ruột không thôi. Tôi nghĩ bà tốt nên mới ở chứ nghĩ bà xấu thì thà tôi ở vậy nuôi con”.
    Từ khi bị tai nạn, ông Đơ yếu hẳn và đi đứng bất tiện và không còn sức lao động. Còn đứa con trai đến giờ vẫn còn nằm một chỗ. Sau cú ngã của ông, bà Liễu gần như quỵ ngã. Vì quá lo lắng, bà bỗng trở nên thẩn thờ, “nhớ nhớ - quên quên” trong một thời gian:
    “Lúc ông gãy chân, tôi đi làm mướn cho người ta. Tôi vác rau cần, mỗi bao nặng 50kg. Khuya 4 giờ sáng tôi phải thức dậy, làm vệ sinh cho ông xong thì để ông ở nhà một mình. Tôi đi làm đến 8-9 giờ tối mới về đến nhà. Về đến nhà thì nấu cơm, dọn đồ ăn cho ông ăn. Bây giờ ông đi lại được, tôi đỡ vất vả hơn. Lúc đó tôi phải vừa lo cho ông, vừa lo cho con nên bệnh luôn”.
    Mỗi ngày vác rau từ 6 giờ sáng đến 8 giờ tối, bà Liễu được trả 70 ngàn đồng. Cuối ngày, cầm tiền trên tay, bà đổ hết vào thuốc men cho ba cha con. Vậy mà cũng chẳng thấm vào đâu so với tiền viện phí. Nhiều khi thấy con trốn viện, bà Liễu cũng chỉ biết ước rằng sức khỏe mình không giảm đi để có thể làm nhiều hơn.
    Bà Liễu người chân chất, đôi mắt luôn toát lên sự tảo tần và chịu đựng. Bà luôn dùng từ “con” khi nói về những người con chồng. Tấm lòng của bà Liễu trong xã ai cũng biết. Còn các con ông Đơ mặc dù đã lớn khôn, nhiều người đã có gia đình riêng nhưng vẫn quý trọng và thường xuyên thăm hỏi bà. Kim Tiến, con gái ông Đơ cho biết:
    “Tuy mẹ không tạo ra tôi nhưng mà đã nuôi nấng. Lúc mẹ về, tôi còn nhỏ. Mẹ giặt quần giặt áo rồi chăm sóc ba. Tôi thấy là phận gái thì tôi không thể nào chăm sóc được cho ba nên tôi quý mẹ như mẹ ruột. Hằng tháng tôi cũng cấp cho mẹ một hai trăm ngàn. Có khi không tiền thì tôi cũng không cho nhưng thấy hơi buồn, không biết làm sao, chỉ cầu cho mẹ hết bệnh”.
    Sau những năm tháng gánh gồng, bà Liễu như con hạc gầy sau một mùa dài sải cánh mưu sinh đang dần thấm mệt với căn bệnh xương sống có gai và đau thần kinh tọa. Hai mươi năm khổ cực đang dần cướp đi sức lao động - tài sản quý nhất của bà. Tuy nhiên không vì thế mà bà lấy làm buồn.  Trái lại bà đã tự hào vì đã sống bằng cả trái tim mình:
    “Tôi thì không biết chữ đâu nhưng trong lòng tôi không ở ác với ai hết, không hại hoặc ghét ai. Ăn uống gì tôi cũng đều nhường nhịn, không có ý khắt khe. Tôi mà có ý gì chắc anh em ông Đơ đã đánh đập tôi. Nhưng mà họ rất yêu mến và khâm phục tôi. Ở xóm này ai cũng nói hiếm có người mẹ ghẻ như tôi”.
    “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng”. Hình ảnh những nhân vật “dì ghẻ” độc ác trong các câu chuyện “Tấm Cám” hay “Phạm Công - Cúc Hoa” phần nào minh họa cho câu ca dao đã tồn tại rất lâu đời. Tuy nhiên, khi người ta sống bằng trái tim nhân hậu và lòng bao dung thì tình yêu không thể chọn nơi nó đến. Bà Liễu chỉ là một người phụ nữ bình thường, mù chữ và chưa bao giờ cầm bút viết nỗi tên mình. Thế nhưng bà đã làm người khác phải đặt bút viết về câu chuyện của bà.
    Liên lạc với tác giả tại: Quynhchi@rfa.org

  • PAGEVIEWS

    Labels

    WHAT WE DO

    We've been developing corporate tailored services for clients for 30 years.

    CONTACT US

    For enquiries you can contact us in several different ways. Contact details are below.

    GIA ĐÌNH GIEO GIỐNG

    • Street :Road Street 00
    • Person :Person
    • Phone :+045 123 755 755
    • Country :POLAND
    • Email :contact@heaven.com

    Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua.

    Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua. Ut enim ad minim veniam, quis nostrud exercitation.