• HỘI THÁNH ĐẪY DẪY ĐỨC THÁNH LINH

    HỘI THÁNH ĐẪY DẪY ĐỨC THÁNH LINH


    ĐỀ TÀI: HỘI THÁNH ĐẪY DẪY ĐỨC THÁNH LINH

    Lời chào:
    Chúng ta đang ở trong những sự rất gấp rút trong những ngày cuối của năm, chúng ta bận rộn chồng chéo và cố gắng để hoàn tất những điều dở dang, dang dỡ, thay xe, sửa nhà, sắm đồ, hoặc gấp rút trả nợ. v.v…để có một cái tết thật vui và phước.

    Nhưng thực ra chúng ta là con cái của Chúa thì chúng ta lại đang sống trong những thời điểm của đầu năm 2015. Năm mới của Cơ Đốc nhân không phải là lúc giao thừa, hay lúc người ta bắn pháo hoa. Năm mới đích thực của Cơ Đốc nhân đó chính là lúc Chúa Giê xu ngự trị trong cuộc đời của mình, được Chúa tha thứ, tội lỗi được Ngài xóa bôi, được trở lên địa vị con cái của Chúa, được hưởng sự sống đời đời đó năm mới và đó là ngày mới và cuộc đời mới tuyệt vời của chúng ta là ở trong Chúa Giê xu.

    Chúng ta đang đón chào một năm mới với cuộc đời mới ngay từ lúc chúng ta trở về tin nhận Chúa Giê xu làm Cứu Chúa của cuộc đời mình.

    Sứ đồ Phao lô tuyên bố: “Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới.” (IICo 5:17 )

    Tết người ta chuẩn bị bánh trưng, gà ngon, kẹo mứt, và chè thơm, cơm dẻo nhưng với tôi đó là một cuộc chiến với văn hóa, với truyền thống, với phong tục, với tín ngưỡng, với sự thờ cúng.
    Chính vì vậy, tôi luôn phải chuẩn bị sứ điệp là món ăn cho tâm linh hầu cho chúng ta sống giữa dòng dõi hung ác, ngang nghịch này. Chúng ta bước đi cách phải khôn ngoan theo Lời Chúa, và chúng ta hãy mặc lấy quyền phép từ trên cao để bước đi như giữa ban ngày vì chúng ta thuộc về con của sự sáng.
    Đức Chúa Giê xu đã công bố trong Giăng 8:12  Đức Chúa Jêsus lại cất tiếng phán cùng chúng rằng: Ta là sự sáng của thế gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống.”

    Tôi xin quý vị hãy cố gắng ngồi buổi sáng hôm nay đến 11h, vì buổi chiều hôm nay, chúng ta sẽ nghỉ học, để về nhà nghỉ ngơi, quý vị có đồng ý không?

    Tôi sẽ chia sẻ những gì Đức Chúa Trời đã dạy tôi về cách phát triển Hội Thánh theo mô hình nào? Và Bí quyết để Hội Thánh phát triển hiệu quả là gì?
    Vậy đề tài mà chúng ta sẽ cùng học với nhau buổi sáng hôm nay là: HỘI THÁNH ĐƯỢC ĐẦY DẪY ĐỨC THÁNH LINH.

    Đặc điểm thứ nhất của một Hội Thánh đầy dẫy Đức Thánh Linh là:
    I.                   HỘI THÁNH CÓ QUYỀN NĂNG CỦA CHÚA THÁNH LINH (Công vụ 2:42-45)

    Quý vị hãy nhìn lên trên cái biển: Ở trên đó có cái gì? Đó là biểu tượng hình CON CHIM BỒ CÂU câu và chữ CHURCH.
    Tôi đã cầu nguyện với Chúa nhiều ngày để xin Chúa chỉ cho con phải thiết kế cái hình và biểu tượng thế nào cho gắn liền với Hội Thánh MUỐI CỦA ĐẤT đồng thời nó vừa định hướng cho sự phát triển của Hội Thánh NÀY trong tương lai và Chúa đã chỉ dạy cho tôi hai điều rất đơn sơ nhưng ý nghĩa rất sâu sắc đó là: Hình con chim bồ câu và chữ CHURCH. Và tôi đã thức đêm dùng phần mềm photoshop để thiết kế cái hình và chữ ở trên đây.

    Như chúng ta đã biết: Hình con chim bồ câu là biểu tượng cho Chúa Thánh Linh, chúng ta thấy khi Chúa Giê xu chịu phép báp têm dưới sông Giô đanh lên thì có hình con chim bồ câu đậu trên vai Chúa Giê xu.

    Từ đó Chúa Giê xu đã bắt đầu chức vụ của Ngài với đầy dẫy quyền năng, Ngài đã đắc thắng mọi cám dỗ mà Sa tan đã cám dỗ bằng quyền phép của Chúa Thánh Linh, Ngài đã rao giảng Nước Chúa Cha với năng quyền Đức Thánh Linh ai nấy đều kinh ngạc và thán phục vì Ngài giảng có quyền phép chứ không phải như các thành phần tôn giáo, kinh sư.
    Ngài chữa lành, đuổi quỷ và thực hiện nhiều phép lạ bởi quyền phép của Chúa Thánh Linh,
    Như chúng ta đã học và biết. Suốt 30 năm đầu của Chúa Giê xu thì Thánh Kinh không ghi lại bất cứ một phép lạ nào mà Chúa Giê xu đã làm cả, nhưng từ khi Thánh Linh của Chúa ngự và giáng trên Chúa Giê xu qua hình Con chim bồ câu thì lúc đó là lúc Ngài thi hành chức vụ với đầy quyền phép.

    Khi Ngài đã mặc lấy quyền phép từ trên cao kể từ đó Ngài vào Hội đường nơi người ta thường nhóm lại thờ phượng Chúa. Và Ngài đã công bố rằng: “Thần của Chúa ngự trên ta; Vì Ngài đã xức dầu cho ta đặng truyền tin lành cho kẻ nghèo; 19 Ngài đã sai ta để rao cho kẻ bị cầm được tha, Kẻ mù được sáng, Kẻ bị hà hiếp được tự do; Và để đồn ra năm lành của Chúa.”  ( Luca 4:18-19)
    Chúa Giê xu đã được xức dầu bởi quyền phép Chúa Thánh Linh để rao giảng Tin Lành, để giải phóng kẻ bị Ma quỷ ức hiếp, kẻ bị cầm tù được tự do, kẻ mù được sáng, kẻ què được đi, kẻ chết sống lại.
    Chúa Giê xu công bố cho thế giới và trình bày cho thế giới này một loài Tin Lành duy nhất, một Phúc Âm có một không hai, sự khác biệt giữa Ngài với các thành phần tôn giáo là: Sự xức dầu, quyền năng của Chúa Thánh Linh, sự khác biệt giữa đạo Tin Lành của Chúa khác với những tin lành đời này là: biến đổi người ta, giải phóng người ta, mở trói cho người ta, soi sáng cho người ta vì Tin lành của Chúa Giê xu là Tin lành quyền phép để cứu mọi kẻ tin.
    Chúng ta đang sống trong thời kỳ của Đức Thánh Linh và Thánh Kinh đưa ra những mạng lệnh rất mạnh mẽ, những điều lên làm và những điều không nên làm đối với Chúa Thánh Linh. Chớ làm vàHãy làm.
    Chớ dập tắt Đức Thánh Linh (ITe 5:19 )
    Chớ làm buồn lòng Đức Thánh (Eph 4:30 )
    Chớ xúc phạm Đức Thánh (Mac 3:29 )
    Chớ nói dối Đức Thánh Linh (Cong 5:3 )

    Chớ thử Đức Thánh Linh

    Chớ khinh lờn Đức Thánh Linh

    Mạng lệnh phải làm là:

    Hãy đầy dẫy Đức Thánh Linh (Ê-phê-sô 5:18 )
    Hãy bước đi trong Đức Thánh Linh (Ga-la-ti 5:16 )
    Hãy có bông trái của Đức Thánh Linh (Gia 3:17)
    Hãy cầu nguyện trong Đức Thánh Linh. (Eph 6:18)
    Hãy giảng đạo trong quyền năng của Đức Thánh Linh




    Một trong bẩy Hội Thánh trong sách Khải huyền có tiếng sống mà thự ra là chết đó là: Hội Thánh Sạt-đe, Chúa Thánh Linh không có bất cứ lời khen nào dành cho Hội Thánh này cả, Hội Thánh vẫn thờ phượng Chúa, vẫn sinh hoạt, nhưng là một Hội Thánh sự sống thuộc linh đã chết.

    Một Hội Thánh chết là một Hội Thánh chỉ có công tác, hình thức tôn giáo mà không có Chúa Thánh Linh, vì ở đâu có Chúa Thánh Linh vận hành thì ở đó sẽ có sự sống và quyền năng được hiển lộ, khai phóng.

    Một Hội Thánh chết không phải là một Hội Thánh không phải là không tồn tại nữa mà là một Hội Thánh không có dấu kỳ, phép lạ hay quyền năng từ trên cao của Chúa Thánh Linh ban cho mà chỉ có công việc, tính toán, sắp đặt của con người mà thôi.

    Hội Thánh ngày nay không để Chúa Thánh Linh hướng dẫn cai trị nữa, Hội Thánh ngày nay đang tự nương dựa vào sự khôn ngoan riêng và lương dựa vào những thế giới vật chất, bằng cấp, tri thức càng ngày đẩy Đức Thánh Linh sang một bên.

    Chính vì vậy mà Hội Thánh không có sự sống, không có dấu kỳ phép lạ, không có sự sống thuộc linh, Hội thánh hoạt động dựa trên những con người làm công tác tôn giáo, chính vì thế mà Hội Thánh có nhiều những con người và thành phần Pha-ri-si, thầy thông giáo hiện diện như cỏ lùng trong Hội Thánh, giết chết Hội Thánh, ngăn trở sự phát triển của Hội Thánh.

    Trong sách Công Vụ 2: 43 nói: “Hội thánh đầu tiên Mọi người đều kính sợ Đức Chúa Trời, vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ đồ.”
    Minh họa: Công vụ 3 Chữa lành người què chân.
    “ Phi-e-rơ với Giăng cùng lên đền thờ. Vả, có một người què từ lúc sanh ra, cứ hằng ngày người ta đem đặt tại cửa đền, gọi là Cửa Đẹp, đặng ăn mày những người vào đền. Người thấy Phi-e-rơ và Giăng vào, thì xin hai người bố thí. Phi-e-rơ với Giăng ngó chăm người, rồi nói rằng: Hãy nhìn xem chúng ta. Vậy, người bèn nhìn chăm chăm hai người, tưởng sẽ được chút gì. Nhưng Phi-e-rơ nói với người rằng: Ta chẳng có vàng bạc chi hết, song điều ta có thì ta cho ngươi: Nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ ở Na-xa-rét, hãy bước đi! Phi-e-rơ nắm tay hữu người đỡ dậy. Tức thì bàn chân và mắt cá người trở nên cứng vững; người liền nhảy, đứng lên và bước đi cùng hai người vào đền thờ, vừa đi, vừa nhảy, vừa ngợi khen Đức Chúa Trời. Cả dân chúng đều thấy người bước đi và ngợi khen Đức Chúa Trời10 Người ta nhận là chính người đó đã ngồi tại Cửa Đẹp đền thờ đặng xin bố thí nên đều bỡ ngỡ và sững sờ về việc đã xảy đến cho người. 11 Người ấy đang cầm tay Phi-e-rơ-và Giăng, thìcả dân chúng lấy làm lạchạy đến cùng các người đó ở nơi hiên cửa gọi là Sa-lô-môn.”

    Những con người của tôn giáo đã không muốn các phép lạ này xảy ra, họ tìm cách để bắt bớ, ngăn trở, không cho các môn đồ thực hiện các dấu kỳ, phép lạ. Ma quỷ không thích những con người dám tin và dám sống và bước đi trong quyền năng của Chúa, nó không muốn Hội Thánh sống động và có quyền năng.
    Chính vì vậy, nó lừa dối con người qua việc hài lòng và thỏa hiệp với những gì họ đang có, nhưng thực chất chúng ta đã đánh mất đi bản chất Phúc âm thực sự là Phúc Âm quyền năng, biến cải cách lạ lùng những người tin theo Chúa.
    Minh họa: Phi-e-rơ đã đứng lên giữa mọi người để rao giảng Phúc Âm của Chúa bằng quyền năng của Chúa, hôm đó có hơn 5000 ngàn người được cứu.
    Ma quỷ nó muốn những Cơ Đốc nhân đi thờ phượng Chúa nhưng thực ra là ngủ gục, tôi đã bật khóc thì thấy cả nhà thờ vài trăm người đang gục đầu tựa ghế để ngủ. Nó muốn Cơ Đốc nhân thường nhìn ngơ ngác, mồm lý nhí, với sự sợ hãi bên trong mà không được giải phóng.

    Minh họa: Người ta thường hay nói rằng chỉ tập trung vào Lời Kinh Thánh mà không chú ý gì đến Đức Thánh Linh sẽ khiến cho Hội Thánh khô hạn, còn chỉ tập trung vào Đức Thánh Linh mà không chú ý gì đến Lời Kinh Thánh sẽ làm cho Hội Thánh vô trật tự và lộn xộn thành cái chợ. Nhưng một sự gắn bó chặt chẽ và cân bằng giữa Lời Kinh Thánh và Đức Thánh Linh sẽ giúp cho Hội Thánh tăng trưởng vững chắc.

    Những con người làm công tác tôn giáo không thay đổi được số phận của người què tại đền thờ, nhưng người của Đức Chúa Trời là Phi-e-rơ đã thay làm cuộc cách mạng với những dấu kỳ phép lạ xảy ra.
    Nếu chúng ta được đầy dẫy Đức Thánh Linh thì không ai có thể cản bước tiến của chúng ta, nếu chúng ta đẫy dẫy Đức Thánh Linh chúng ta sẽ giảng Phúc âm bằng quyền năng của Ngài chứ không phải làm cho hội chúng ngủ gục.

    Bác sĩ Luca bảo rằng những con người trong Hội Thánh đầu tiên là ; ai nấy đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, giảng đạo Đức Chúa Trời cách dạn dĩ.

    Trong Công vụ11:24 cho chúng ta thấy: “ Ba-na-ba thật là người lành, đầy dẫy Thánh Linh và đức tin. Bấy giờ rất đông người tin theo Chúa.”

    Một người đẫy dẫy Đức Thánh Linh sẽ thu hút được người khác đến với Chúa, một người đẫy dẫy Đức Thánh Linh sẽ kéo người khác đến với Chúa, một người đẫy dẫy Đức Thánh Linh là người biết chia sẻ Phúc Âm của Chúa cho người khác.
    Ở trong Công vụ 6:8 Ê tiên được đầy ơn và quyền làm dấu kỳ, phép lạ rất lớn. Càng học và càng nghiên cứu về Hội Thánh đầu tiên chúng ta thấy Hội Thánh hoạt động ở trong quyền năng của Chúa.
    Cũng trong đoạn 6 này đã phát triển lớn rộng và sự khó khăn cũng xảy ra, khi họ ăn và họ phàn nàn với nhau kẻ ăn ít người ăn nhiều, kẻ ham ăn, cho lên có những người họ than phiền là đồ ăn không được phân chia đồng đều.
    Trước sự khó khăn ấy, các sứ đồ đã phải chọn lựa ra những chấp sự để chuyên lo phân phát thức ăn cho mọi người. Và cách họ chọn lựa cũng hết sức đặc biệt.

    Phi-e-rơ đã gọi Hội Thánh hiệp lại với nhau và ông xác định cái vị trí đó là: Các sứ đồ cứ chuyên lo sự cầu nguyện và giảng đạo, và để phân phát thức ăn thì mười hai sứ đồ đã chọn ra “Vậy anh em hãy chọn trong bọn mình bảy người có danh tốt, đầy dẫy Đức Thánh Linh và trí khôn, rồi chúng ta sẽ giao việc nầy cho.”
    Chúng ta có thấy lạ không khi mà chỉ giúp đỡ và phân phát thức ăn cho mọi người mà cũng cần phải có những người được đầy dẫy Đức Thánh Linh, những chấp sự này họ là những người được đầy dẫy Đức Thánh Linh.

    Những người chấp sự ngày xưa chỉ là những người phục vụ mà thôi, nhưng những người phục vụ đó là những người được đầy dẫy Đức Thánh Linh, còn ngày nay mấy ông chấp sự giống như mấy ông chủ khó tánh, thích lãnh đạo, cai trị, kiểm soát Hội Thánh mà không có mối quan hệ mật thiết với Chúa Thánh Linh, thích lãnh đạo người khác nhưng lại không để cho Đức Chúa Trời lãnh đạo mình.

    Đời sống chúng ta cần phải đầy dẫy Đức Thánh Linh ngay cả khi chúng ta đang làm những công việc bình thường. "Đừng say rượu vì rượu xui cho luôn tuồng, nhưng phải đầy dẫy Đức Thánh Linh" (Ê-phê-sô 5:18 ). Đây là một mạng lịnh rất mạnh mẽ của Kinh Thánh Tân ước.

    Những người đầy dẫy Thánh Linh có những nếp sống và có đời sống khích lệ người khác mà sứ đồ Phao lô đã nói trong thơ Eph 5:19 rằng: “Hãy lấy ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa.”
    Những người đầy dẫy Đức Thánh Linh thì khích lệ Hội Thánh, họ lấy ca vịnh, thơ thánh để đối đáp với nhau, nâng đỡ, khích lệ nhau, nâng đỡ nhau khi gặp nhau, họ nâng đỡ nhau bằng ca vịnh thơ thánh. Nếu không được đầy dẫy Đức Thánh Linh chúng ta trở nên gánh nặng cho người khác, lằm bằm với nhau, đấu đá nhau chứ không phải đối đáp nhau bằng ca vịnh, ca ngợi.

    Khi chúng ta gặp nhau thì đừng có than vãn, phê bình, chỉ trích mà hãy nâng đỡ nhau, hãy nói những gì mà có ích cho người nghe.
    Hãy lấy những gì Chúa làm cho chúng ta để chúng ta khích lệ nhau.
    Đầy dẫy Đức Thánh Linh là người được tự do, vì Chúa Thánh Linh ở đâu thì tự do ở đó, chúng ta rễ ràng tha thứ cho người khác.

    Minh họa: trong Công vụ 7: Ê tiên bị ném đá cho tới chết.
    Những cục đá rất tàn nhẫn đã ném vào Ê tiên, ngày hôm nay người ta nổ súng chết nhanh, chích thuốc độc, điện giật chết nhanh. Nhưng cách sử tử thời bấy giờ là: Ném từng viên đá một, đau đớn vô cùng.
    Công vụ 7:60 chép: “Chúng đang ném đá, thì Ê-tiên cầu nguyện rằng: Lạy Đức Chúa Jêsus, xin tiếp lấy linh hồn tôi. 60 Đoạn, người quì xuống, kêu lớn tiếng rằng: Lạy Chúa, xin đừng đổ tội nầy cho họ! Người vừa nói lời đó rồi, thì ngủ.”
    Ông đã bị ném đá cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, nhưng Ê tiên là người được đầy dẫy Đức Thánh Linh ông đã có cách cư xử cao thượng, ông đã tha thứ cho những kẻ mà giết chết ông bằng những cục đá tàn nhẫn, cách đối xử của ông với những người xung quanh là tấm lòng của một người đầy dẫy Đức Thánh Linh. Ông đã không lấy mắt đền mắt, giăng đền giăng, tay đền tay. Nhưng ông đã tha thứ cho mọi người.

    Minh họa: Cách đây vài tuần có một lời làm chứng trên truyền hình rất cảm động tại Mỹ.
    Câu chuyện của một người hầu việc Chúa, một Mục sư chăm sóc một HT rất lớn, vợ của ông phạm tội ngoại tình và bà có bầu.
    Người vợ đã đến ăn năn và xin chồng tha thứ, ông đã khóc rất nhiều và đứng trước Hội Thánh để xin từ chức vì cớ ông đã không quản trị được gia đình của mình.

    Trong những thời gian yên lặng, ông đã học để yêu thương và tha thứ vợ của mình, ông đã chuyển đi sống tại một thành phố khác, khi biết được bà có mang thì ông đã nói rằng: ông sẽ yêu thương và chăm sóc cho đứa trẻ đó như là đứa con ruột của mình.

    Cái thời điểm mà hai vợ chồng ông đã đứng lên làm chứng cho mọi người là lúc cái đứa trẻ đó đã được 9 tuổi, và ông đã yêu thương đứa trẻ đó như là con ruột của mình.
    Và khi người ta phỏng vấn hỏi ông là làm sao ông có thể làm được công việc này? Ông đã nói rằng Chúa đã tha thứ tội của ông rất lớn và ông có thể tha thứ cho vợ của mình cách dễ dàng hơn.
    Khi chúng ta quên rằng: Tội của mình rất lớn nhưng được Ngài tha thứ cho lên chúng ta hãy học để tha thứ cho người khác.

    Nếu không có sự đầy dẫy Đức Thánh Linh thì không thể nào sức người có thể dễ dàng tha thứ cho người khác được, nếu không kinh nghiệm và nếm trải được tình yêu vô điều kiện của Đức Chúa Cha đổ trong lòng chúng ta thì chúng ta rất khó tha thứ cho nhau.

    Thông thường con người rất ích kỷ, nhỏ nhen, mắt đền mắt, giăng đền giăng, tay đền tay.
    Nhưng Chúa Giê xu Ngài dạy là hãy yêu kẻ thù nghịch của mình, và cầu nguyện cho những người bắt bớ mình, không thể nào chúng ta có thể làm được những việc đó nếu không có quyền năng của Chúa giúp chúng ta.
    Khi chúng ta được đầy dẫy Đức Thánh Linh thì chúng ta có thể tha thứ cho những người làm tổn thương chúng ta cách dễ dàng hơn.

    Đặc điểm thứ hai của một Hội Thánh đầy dẫy Đức Thánh Linh là:
    II.                HỘI THÁNH DẠN DĨ, MẠNH MẼ, CAN ĐẢM RAO GIẢNG TIN LÀNH
    Hội thánh đầu tiên, lúc Chúa Thánh Linh chưa được ban xuống thì Hội Thánh sống trong sự sợ hãi, co cụm và bất năng. Nhưng khi Thánh Linh của Chúa giáng xuống thì họ đầy quyền năng, sống động, nhiệt tình, can đảm, sẵn sàng rao giảng Tin Lành của Chúa Giê xu dầu phải bị bắt hay ngay cả chịu chết nữa.

    Trong Công vụ 4 ký thuật lại, Phi-e-rơ và Giăng bị bắt tới tòa công luận và họ đã tìm cách để lấy lời ngăm dọa, cấm họ, từ rày về sau, chớ lấy danh Chúa Giê xu dạy dỗ hoặc rao giảng nữa.
    Tạ ơn Chúa hai sứ đồ của Chúa trước lời ngăm dọa, cấm nhưng họ đã không dừng bước mà họ tiếp tục tiến lên: “Nhưng Phi-e-rơ và Giăng trả lời rằng: Chính các ông hãy suy xét, trước mặt Đức Chúa Trời có nên vâng lời các ông hơn là vâng lời Đức Chúa Trời chăng? ( Công vụ 4: 19)
    Họ được thả ra và trở thuật lại mọi điều các thầy tế lễ cả và các trưởng lão là những con người tôn giáo đã ngăm dọa và cấm đoán họ.
    Và khi ai nấy nghe đoạn Mọi người nghe đoạn, thì một lòng cất tiếng lên cầu Đức Chúa Trời rằng: Lạy Chúa, là Đấng dựng nên trời, đất, biển, cùng muôn vật trong đó.

    Lần đầu tiên trong Tân Ước bày tỏ cho chúng ta biết một thể loại cầu nguyện rất là lạ, trước ở trong Cựu Ước thì thường là một cá nhân cầu nguyện, nhưng lần đầu tiên những con người đầy dẫy Đức Thánh Linh họ đã cầu nguyện thể loại rất đặc biệt. Đó là tất cả mọi người cùng cất tiếng lên cùng cầu xin Chúa một lúc.
    Điều họ xin là: “Nầy, xin Chúa xem xét sự họ ngăm dọa, và ban cho các đầy tớ Ngài rao giảng đạo Ngài một cách dạn dĩ, 30 giơ tay Ngài ra, để nhờ danh đầy tớ thánh của Ngài là Đức Chúa Jêsus, mà làm những phép chữa lành bịnh, phép lạ và dấu kỳ. 31 Khi đã cầu nguyện, thì nơi nhóm lại rúng động; ai nấy đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, giảng đạo Đức Chúa Trời cách dạn dĩ. ( Công vụ 4:29-32)

    Người ta cấm và ngăm dọa chúng con không cho phép lạ xảy ra, thì xin Chúa cho phép lạ lớn hơn, người ta cấm và ngăm dọa không cho chúng con rao giảng Tin lành xin Chúa ban cho chúng con dạn dĩ để nói về danh Ngài mà không chút sợ hãi.
    Minh họa: Chúng ta thường cầu nguyện xin Chúa cất ra khỏi đời sống chúng ta cho khỏi sự bắt bớ, nhưng lời cầu nguyện ấy đi ngược lại với ý muốn của Chúa vì Chúa Giê xu đã phán trước trongGiăng 15:20  Hãy nhớ lời ta đã nói cùng các ngươi: Đầy tớ chẳng lớn hơn chủ mình. Nếu họ đã bắt bớ ta, ắt cũng bắt bớ các ngươi;”
    Chúa cho phép sự bắt bớ xảy ra, thậm chí họ sẽ lấy điều dữ để nói vu cho chúng ta, những lúc như vậy thì chúng ta hãy nhớ rằng:Chúng ta được phước vì chúng ta có phần trong sự thương khó với Chúa bao nhiêu thì cũng có phần trong sự vinh hiển với Chúa bấy nhiêu.

    Nhưng rất tiếc, nhiều người mới có bị người ta ngăm dọa, cấm đoán một chút mà đã thối lui, bỏ cuộc, ngã lòng.
    Sứ đồ Phao lô đã nói trong sách IICo 4:9 rằng: “ bị bắt bớ, nhưng không đến bỏ; bị đánh đập, nhưng không đến chết mất.”
    Bác sĩ Luca không chỉ bảo rằng những con người trong Hội Thánh đầu tiên là ; ai nấy đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh mà thôi mà họ mỗi người ai nấy đều giảng đạo Đức Chúa Trời cách dạn dĩ.

    Ai nấy đều được đẫy dẫy Đức Thánh Linh và ai nấy đều giảng đạo cách dạn dĩ.
    Đây chính là điều Chúa muốn Hội Thánh của Chúa ngày hôm nay kinh nghiệm được, và cầu xin Đức Thánh Linh tuôn đổ sự xức dầu của Chúa để ai nấy trong Hội Thánh đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh và ai nấy đều giảng đạo Đức Chúa Trời cách dạn dĩ. Đạo của Chúa cần phải lan tràn ra, rao báo ra, để sự sống của Chúa tuôn tràn trong cộng đồng của mình.
    Năm nay, câu khẩu hiệu và khải tượng của chúng ta là câu khẩu hiệu: Cong 4:32   “ Vả, người tin theo đông lắm”

    Chúng ta cầu xin Chúa cho câu số 32 trở nên câu mạnh mẽ và chúng ta sẽ hưởng được kết quả lớn lao cho nhà của Chúa.

    Chữ dạn dĩ có nghĩa là ngay thẳng, bạo dạn, can đảm, liều lĩnh. Sự dạn dĩ rất cần trong việc giao giảng Tin Lành của Chúa.

    Dạn dĩ có nghĩa là thẳng thắn rao giảng, nó muốn nói đến cái hình ảnh là giảng đạo của Chúa mà không biết sợ, Nói đến cái sự tự do trong việc nói Lời của Đức Chúa Trời. Nói với đầy sự xác quyết chứ không phải nói một cách hời hợt, ẫm ờ.
    Hội Thánh đầu tiên là những con người dạn dĩ, can đảm, liều lĩnh, và đầy táo bạo, làm cái công việc mà người khác không dám làm.
    Phi-e-rơ táo bạo khi ông nhân danh Chúa Giê xu Christ xong thì ông cúi xuống và nắm tay người bại đứng lên, người này đã được chữa lành.
    Nếu không có sự dãn dĩ thì ông không thể nào thực hiện được công việc này, ông không có sự dạn dĩ thì người ta ngăm đe, cấm thì ông không thể tiếp tục bước tiến của mình được.

    Khi nói đến sự dạn dĩ, hay ngay thẳng không có nghĩa là: nói đến một người thô lỗ, cộc cằn, không kiểm soát. Nhưng họ đã trình bày Chúa Giê xu cho thế giới cách mạch lạc, rõ ràng, đầy quyền năng vì ông đã kinh nghiệm được chính Chúa trong cuộc đời mình.
    Họ giảng cách chính xác, giảng mà không biết sợ, họ biết rằng Chúa sai phái họ thì Chúa cũng yểm trợ cho họ, dạn dĩ không phải là nghi ngờ.
    Nói mà không sợ mất lòng, không sợ phiền phức, vì chúng ta biết rằng:
    Minh họa: cây cầu công đức không bắc được qua đầu bên kia, chúng ta phải đứng chặn đường, chúng ta không dám nói thì Đức Chúa Trời đòi máu của họ nơi tay chúng ta.
    Tòa công luận: biết rằng Những người này là dốt nát nhưng sao họ làm và công việc mà không ai dám nói, không ai dám làm.
    Dạn dĩ không thuộc về huấn luyện hay thuộc về nhân cách mà ra, sự dạn dĩ đến khi mình ở với Chúa, kinh nghiệm được Chúa, nếm biết Ngài.
    Minh họa: Ngày 11/9
    Những người cứu hỏa chạy vào chỗ nguy hiểm chứ không phải chạy khỏi chỗ nguy hiểm để cứu mạng mình, vì họ có một sứ mạng trọng đại và xin Chúa cho chúng ta can đảm và nhận biết mình có một sứ mạng cứu người.
    Sự dãn dĩ đến khi chúng ta ở cùng với Chúa và biết Chúa.
    Nếu chúng ta kinh nghiệm Chúa, người đã được biến đổi đời sống của mình thì hãy dạn dĩ nói về Chúa.
    Nếu không có kinh nghiệm với Chúa cách cá nhân thì làm sao chúng ta có thể nói về Chúa cách dạn dĩ, nếu không biết về Chúa thì không dám làm việc gì táo bạo cả.

    Chúng ta không phải là những diễn viên, đóng kịch cho nên hãy hiểu biết những sứ điệp và biết Chúa cách rõ ràng.

    Minh họa: Sứ đồ Phao lô đã nhờ Hội Thánh cầu nguyện để ông có thể giảng đạo cách dạn dĩ.


    Phi-e-rơ và các môn đồ đều thất kinh trước đó, nhưng về sau họ sẵn sàng chịu cực khổ và dấn thân, can đảm, mạnh mẽ rao giảng.
    Hội Thánh.
    Minh họa: Phần lớn các sứ đồ đã chịu chết cách đau đớn.

    Phi E Rơ và Phao Lô đều bị hành hạ xử quyết ở La Mã vào năm 66 AD, trong cuộc bắt bớ hội thánh của Hoàng Đế Nero.  Phao Lô bị chặt đầu.  Phi E Rơ bị treo, đầu chỏng xuống đất theo lời yêu cầu, bởi vì ông cảm thấy không xứng đáng chết như Đấng Christ.

    Anh Rê đi đến vùng đất có "tiếng ăn thịt người," ngày nay gọi là Nga Sô.  Những người Cơ Đốc ở đó gọi ông là người đầu tiên đem Tin Lành đến đất nước họ.  Ông đi truyền giáo ở Tiểu Á, ngày nay là Thổ Nhĩ Kỳ, và Hy Lạp, ở đó có tin nói rằng ông bị xử tử hình cho danh của Chúa.

    Ông sứ đồ đa nghi Thô Ma có lẽ là người hoạt động hăng hái nhất ở vùng phía Đông của Xứ Sy Ri  Truyền thuyết nói rằng ông đi giảng xa tận đến Ấn Độ, vì nơi đó những người Cơ Đốc ở dọc theo ven biển Malabar ở phía nam Ân Độ cho ông làm người sang lập hội thánh ở đó nên họ gọi là Mar Thô Ma.  Họ còn cho rằng sứ đồ Thô Ma bị giết ở đó qua mủi lao của bốn người lính.

    Sứ đồ Phi Líp truyền giáo có kết quả thành công ở Carthage, phía Bắc Phi Châu và truyền sang Tiểu Á, ở đó ông làm chứng cho bà vợ của vị Thống Đốc tin Chúa  Để trả thù, vị thống đốc ra lệnh bắt sứ đồ Phi Líp và giết ông một cách tàn nhẫn.

    Sứ Đồ Ma Thi Ơ, người thâu thuế và tác giả sách đầu tiên của Tân Ước, đi giảng ở vùng Điạ Trung Hải và xứ Ê thi o pi.  Có lời truyền đạt nói rằng ông không có bị tuẩn đạo, nhưng cũng có những tin khác nói rằng ông bị đánh cho tới chết. ở xứ Ê thi o pi.

    Sứ đồ Bar thô lô miêu, theo lời truyền khẩu nói rằng, ông truyền giáo sâu rộng một thời gian với sứ đồ Thô Ma ở Ấn Độ, rồi ông đi đến Armenia, cũng như truyền giáo ở Ê thi o pi và phía Nam của xứ A ráb bi.  Có nhiều truyền thuyết nói rằng ông chết vì danh của Chúa ở đó.

    Sứ đồ Gia Cơ con của Alpheus, là một trong ba người cùng tên Gia Cơ được nói đến ít nhật trong Tân Ước, vì chúng ta thường không rõ Gia Cơ nầy là ai.  Nhưng Gia Cơ con Alpheus đì truyền bá Tin Lành ở Syria.  Sử gia Do Thái Josephus nói rằng ông bị ném đá và đánh bằng gậy cho tới chết ở đó.

    Si môn The Zealot, như cái tên đã nói lên, đi truyến giáo ở vùng Địa Trung Hải và bị giết vì từ chối cúng cho thần mặt trời.

    Sứ đồ Matthias là người được lựa chọn để thay thế chỗ của Giu Đa Ích Ca Ri Ốt.  Theo truyền thuyết nói rằng ông đi giảng Tin Lành ở xứ Sy ri với Anh Rê và bị giết bằng cách đốt sống ông ở đó.

    Sứ đồ Giăng là người duy nhất trong mươì hai sứ đồ chết khi về già.  Ông là người lảnh đạo hội thánh Ê phê sô và là người chăm sóc bà Mari khi về già như lời Chúa Giê Xu nhắn nhủ.  Trong suốt thời kỳ bắt bớ hội thánh của Hoàng Đế Domitian vào giữa thập niên 90 trong thế kỷ đầu tiên, ông bị đày ra đảo Patmos.  Ở đó ông viết sách cuối cùng của Tân Ước - sách Khải Huyền.  Có lời truyền khẩu nói rằng khi còn ở thành La Mã, ông trốn thoát được khi bị quăng vào lò dầu nóng.

    Kết luận:

    Ngày hôm nay, con cái Chúa và Hội thánh yếu đuối, trì trệ và thất bại vì vắng bóng sự hiện diện của Chúa Thánh Linh, chúng ta cần phải trở lại để ăn năn và sống.
  • 0 nhận xét:

    Post a Comment

    PAGEVIEWS

    Labels