• ĐỨC TIN ĐỨNG VỮNG VƯỢT THỜI GIAN

    ĐỨC TIN ĐỨNG VỮNG VƯỢT THỜI GIAN


    ĐỀ TÀI: ĐỨC TIN ĐỨNG VỮNG VƯỢT THỜI GIAN
    KINH THÁNH: Ha-ba-cúc 2

    NHẬP ĐỀ
    Tuần trước, chúng ta đã có dịp tìm hiểu một tiên tri ngắn rất thú vị đó là tiên tri Ha-ba-cúc, một tiên tri có rất nhiều gánh nặng, gánh nặng này chưa qua gánh nặng khác đã tới.
    Ông đã chứng kiến và nhìn xem cảnh bạo tàn, trái ngược, ức hiếp xảy ra giữa vòng dân sự Đức Chúa Trời. Đứng trước cảnh đau thương đó, Ha-búc-cúc người có tấm lòng trắc ẩn đã khẩn thiết, kêu van, nài xin Chúa đoái nghe, giải cứu.
    Nhưng cô đơn càng hơn, thất vọng thật nhiều khi Chúa lại dấy lên người Canh-đê hung hăng, dữ tợn như con beo, con sói trong ban đêm để cắn xé, cướp phá, ức hiếp dân của Chúa.

    Liên hệ đến đời sống chúng ta, Chúa đã cho chúng ta ứng dụng bài học cách thực tế, Ngài đã cho chúng ta chứng kiến người Canh-đê hung tợn như con beo để cắn nuốt, cướp phá, ức hiếp người chính trực trong những tuần vừa qua.

    Qua biến cố đó, chúng ta thấy Chúa của lịch sử vẫn cầm quyền tể trị trên mọi biến cố, Ngài có thể dùng những kẻ gian ác, và những biến cố đau thương nhất để thanh luyện đức tin của chúng ta được tinh tuyền càng hơn.

    Ngài có thể dùng ngay cả những nghịch cảnh mà nó có thể đi ngược lại với trí hiểu, và tính tự nhiên của con người. Con người có thể mù mờ, khó hiểu vào thời điểm lúc bấy giờ. Nhưng trải qua và sống trong những hoàn cảnh như vậy chắc chắn chúng ta sẽ được Chúa chỉ cho biết chúng ta giống Chúa là bao nhiêu, chúng ta là ai? Là người được tái sanh hay là người vẫn sống trong vỏ bọc của tôn giáo.

    Thật giống như sứ đồ Phi-e-rơ đã nói: “Anh em vui mừng về điều đó, dầu hiện nay anh em vì sự thử thách trăm bề buộc phải buồn bã ít lâu; hầu cho sự thử thách đức tin anh em quí hơn vàng hay hư nát, dầu đã bị thử lửa, sanh ra ngợi khen, tôn trọng, vinh hiển cho anh em khi Đức Chúa Jêsus Christ hiện ra.” ( I Phi-e-rơ 1:6-7)

    Sáng nay, tôi mời Hội Thánh tiếp tục học với tôi qua Lời Chúa trong sách Ha-ba-cúc với đề tài: ĐỨC TIN ĐỨNG VỮNG VƯỢT THỜI GIAN.

    I/. ĐỨC TIN LÀ PHẢI ĐỨNG VỮNG ( câu 1a)
    Tiên tri Ha-ba-cúc tuyên bố rằng: “ Ta sẽ đứng nơi vọng canh, chôn chân nơi đồn lũy,”
    Ba chữ đầu tiên của đầu câu 1 tiên tri Ha-ba-cúc đã thốt lên rằng: Ta sẽ đứng, không phải là ta sẽ ngã, mà là ta sẽ đứng. Ta sẽ đứng ngay cả trong hoàn cảnh bế tắc nhất, Ta sẽ đứng ngay cả ta bị sỉ nhục nhất, ta sẽ đứng ngay cả trong chỗ bị xúc phạm và tổn thương nhất.

    Ta sẽ đứng là một câu nói oanh liệt, hào hùng, tráng lệ, mạnh mẽ, can đảm của người đầy đức tin.

    Ta sẽ đứng là một tinh thần bất khuất, kiên cường, nhẫn nhịn trước mọi sóng gió, trước mọi biến cố dù thuận cảnh hay nghịch cảnh.

    Ta sẽ đứng là lời tuyên bố rất mạnh mẽ của tiên tri Ha-ba-cúc khi ông đang phải sống trong bối cảnh của một xã hội đầy bạo lực, bất công, kẻ gian ác ức hiếp người công bình.

    Trong một xã hội và thời kỳ đen tối, người Canh-đê đã dấy lên như hùm, như beo, hung tợn như sói trong ban đêm đi tìm cướp phá cái không thuộc về mình.
    Thưa quý vị!
    Minh họa: Giữa một xã hội đầy những sự trái ngược, bất công, kẻ công bình bị chèn ép, bị ức hiếp, bị bắt bớ và bị chà đạp chúng ta có hiên ngang đứng vững và tuyên bố cách mạnh mẽ như tiên tri Ha-ba-cúc đã từng tuyên bố hay không? Hay chúng ta ngã quỵ, bỏ cuộc, bại xuội, và thất vọng.

    Minh họa: Ru-tơ là một người phụ nữ ngoại bang, sống trong thời kỳ đen tối vào thời các quan xét, một thời kỳ mà ai cũng tưởng ý mình là phải, ai cũng làm theo ý riêng mình, và một thời kỳ được cho là thời kỳ hắc ám.

    Giữa thời khó khăn tối tăm như thế, Ru-tơ như viên ngọc quý, chiếu sáng đêm đen của quá khứ tang chế, nghèo thiếu. Ru tơ như là một bông hoa tỏa hương nở rộ giữa những bụi gai, bờ đá.

    Nàng đã chiếu sáng không phải bằng tài năng, bằng sự khéo ăn nói, nhưng nàng đã chiếu sáng nếp sống, cách ăn ở bằng đức hạnh, ân hậu của mình.


    Đời sống và tình yêu của Ru-tơ đã đạp đổ bức tường phân biệt chủng tộc-thù địch nhau giữa người Mô-áp và người Y-sơ-ra-ên.
    Ru-tơ đã đứng vững trong đức tin, nói cách khác Ru-tơ ăn rễ bám sâu đức tin của mình vào Chúa chính điều đó đã khiến nàng chiếu sáng như ngọn đuốc giữa thế gian mờ tôi.

    Phải ta sẽ đứng là câu nói của người đầy đức tin. Đức tin là phải đứng vững, đức tin là đứng vững vượt trên mọi biến cố, bão tố, sóng gió bủa vây.

    Minh họa: Áp-ra-ham được tác giả Hê-bơ-rơ gọi là anh hùng đức tin, một tổ phụ đức tin trọn vẹn, một đức tin liều mình, một đức tin bước đi. Ngay cả Chúa thử thách ông, Chúa phán với ông hãy giết đứa con một của mình để dâng cho Chúa ông cũng đã vâng lời cách tuyệt đối.

    Minh họa: Đa-ni-ên cũng được gọi là anh hùng đức tin, khi ông phải sống trong cảnh mà thời kỳ dân tộc của ông bị bắt đi làm phu tù, sống trong một đất nước ngoại bang, thờ hình tượng. Ông đã nhiều lần bị bắt, bị vất vào hang sư tử, bạn bè ông bị vất vào vạc dầu. Nhưng đức tin của họ vẫn luôn bám chắc, dính chặt vào sự thành tín của Chúa. Đối với họ dù phải chết họ cũng không bao giờ đánh mất đức tin nơi Đức Chúa Trời. Và cuối cùng Ngài đã giải cứu họ cách thật tuyệt vời.

    Đó chính là những minh họa đức tin đứng vững mạnh mẽ nhất mà chúng ta tìm thấy trong Thánh Kinh. Họ nêu gương cho chúng ta, họ dám sống cho đức tin nhưng họ cũng sẵn sàng chết vì đức tin nữa.

    Minh họa: Trong Công-vụ có ghi lại việc Ê-tiên là người đầu tiên đã tử vì đạo khi ông đang rao giảng về Đức Chúa Giê-xu Christ, người ta đã ném đá ông cho đến chết, nhưng ông vẫn luôn đứng vững trong đức tin và ông đã chết vì đức tin.

    Ha-ba-cúc sống giữa một dân tộc tranh cạnh, cãi vã, cãi cọ, người Canh-đê dấy nghịch cướp bóc, phá phách khắp mọi nơi như thế nhưng tiên tri Ha-ba-cúc vẫn tuyên bố rằng:Ta sẽ đứng.

    Đây là câu nói của người đầy đức tin, đây là câu nói của người anh hùng đức tin.
    Minh họa: Hội Thánh trải qua nhiều sóng gió, biến cố, nguy nan, bắt bớ, khốn khó, đói nghèo, và tranh cạnh, cãi cọ. Chúng ta rất dễ nhụt chí khí, dễ bỏ cuộc, hay nói những lời tiêu cực nhưng chúng ta buổi sáng hôm nay hãy tuyên bố như Ha-ba-cúc đã tuyên bố:Ta sẽ đứng. Ta sẽ đứng để nhìn xem sự giải cứu của Chúa, ta sẽ đứng để nhìn xem sự thành tín của Chúa, ta sẽ đứng để nhìn xem sự trả lời của Chúa cho nan đề của chúng ta.

    Nhiều khi chúng ta vừa có một tý tẹo những biến cố, những khủng hoảng, những nan đề xảy ra, chúng ta đã lao lúng, chao đảo đức tin và chúng ta đã bị nan đề làm cho ngã quỵ.

    Lời Chúa trong I Phi-e-rơ 5: 9 đã sứ đồ Phi-e-rơ đưa ra mệnh lệnh:“ Hãy đứng vữngtrong đức tin”
    Còn sứ đồ Phao nói trong thơ I Tê-sa-lô-ni-ca 3:8 “ hãy đứng vữngtrong Chúa.”
    Cũng trong thơ gửi cho Hội Thánh thành Ê-phê-sô sứ đồ Phao lô nói: “Hãy đứng vững trong Lẽ thật”
    Đứng vững trong đức tin, đứng vững trong Chúa, đứng vững trong Lẽ thật là những thế đứng đắc thắc mà Chúa muốn mỗi con dân của Chúa đều phải đứng.
    Tác giả Thi-thiên thứ nhất đã nói:
    Phước cho người nào chẳng theo mưu kế của kẻ dữ,
    Chẳng đứng trong đường tội nhân,
    Không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng;
    Chúa không muốn chúng ta đứng trong con đường của kẻ tội nhân và kẻ dữ hoặc cũng không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng mà Ngài muốn chúng ta hãy đứng vững trong đức tin, đứng vững trong Chúa, đứng vững trong Lẽ thật.
    Ngài không muốn chúng ta ngã, Ngài muốn chúng ta đứng, Ngài không chỉ muốn chúng ta đứng nhưng mà phải đứng cho vững, cho chắc.
    Ta sẽ đứng, Ta sẽ đứng vững, Ta sẽ đứng trong Chúa, Ta sẽ đứng trong Lời Chúa đây chính là chỗ đứng của người chiến thắng, đây chính là chỗ đứng dành cho người đầy đức tin.
    Minh họa: Anh chị em trải qua những ba đào, khi đối diện với những con beo, con hùm, những dân Canh-đê dữ tợn quý vị làm gì? Quý vị thối lui chăng? Chẳng hề như vậy. Ha-ba-cúc nói: Tôi sẽ đứng.
    Ch 24:10   “ Nếu con ngã lòng trong ngày hoạn nạn,
    Thì sức lực con nhỏ mọn thay.”
    So sánh bản dịch:
    Ch 24:10   10 Chỉ kẻ yếu hèn mới sờn lòng trong ngày hoạn nạn.
    [HĐ]
    Ch 24:10   10 Ngày khốn quẫn mà để mất tinh thần,
    sức lực con ắt sẽ bị suy giảm.
    [GKPV]
    Minh họa: Lúc Giê-rê-mi thắc mắc với Đức Chúa Trời về hoạn nạn mà ông gặp, Đức Chúa Trời đã hỏi ông rằng làm thế nào ông có thể mong đương đầu nổi với những thách thức lớn hơn, nếu ông chịu thua những thách thức nhỏ mọn này Gie 12:5)? Đừng phàn nàn về các vấn đề của bạn. Hoạn nạn mà bạn gặp hôm nay sẽ rèn luyện để bạn trở nên mạnh mẽ hơn hầu đối đầu với những hoàn cảnh khó khăn hơn mà bạn sẽ phải gặp trong tương lai.
    IICo 4:8   Chúng tôi bị ép đủ cách, nhưng không đến cùng; bị túng thế, nhưng không ngã lòng;
    Minh họa: Phao lô nói trong thơ IICo 11:26 “ Lại nhiều lần tôi đi đường, nguy trên sông bến, nguy với trộm cướp, nguy với giữa dân mình, nguy với dân ngoại, nguy trong các thành, nguy trong các đồng vắng, nguy trên biển, nguy với anh em giả dối;”
    Ch 24:16   Vì người công bình dầu sa ngã bảy lần cũng chỗi dậy;
    Bẩy lần, không phải một lần, dầu cho người công bình sa ngã nhiều lần cũng sẽ chổi dậy.

    II/. ĐỨC TIN LÀ PHẢI BỀN LÒNG ( câu 1b)
    Ha-ba-cúc tuyên bố: “Ta sẽ đứng nơi vọng canh, chôn chân nơi đồn lũy” Đức tin là phải đứng vững, nhưng không chỉ đứng vững mà thôi mà câu tuyên bố của Ha-ba-cúc còn nói cho chúng ta biết: chỗ chúng ta đứng là chỗ nào nữa? Chỗ chúng ta đứng rất quan trọng, chỗ chúng ta đứng có liên hệ đến đời sống đức tin của chúng ta.
    Đức tin là phải đứng vững nhưng sẽ không đứng vững mãi được nếu chúng ta đứng chỗ không tốt.
    Ha-ba-cúc đã nói rõ cho chúng ta chỗ đứng của ông là: nơi vọng canh. Ta sẽ đứng vững, nhưng ta chỉ đứng vững được khi ta đứng nơi vọng canh. Vậy vọng canh là nơi nào?

    Minh họa: Các tháp canh vốn được xây trên các vách thành hoặc đồn luỹ để từ xa các lính canh có thể nhìn thấy kẻ thù hoặc sứ giả khi họ tiến đến gần thành. Các tháp canh cũng được dựng lên trong các vườn nho để giúp bảo vệ cho các trái nho đã chín muồi sắp thu hoạch canh giữ nho khi đến mùa thu hoạch (Es 52:1-12). Ha-ba-cúc muốn ở vị trí thuận tiện nhất để tiếp nhận sứ điệp của Đức Chúa Trời.

    Người canh giữ tại các vọng canh hoặc tháp canh thường được các nhà tiên tri dùng để chứng minh cho thái độ trông chờ.

    Minh họa: Trong Công vụ ghi lại sự kiện các môn từ núi Ô-ni-ve trở về lên thành Giê-ru-sa-lem để chờ Đức Thánh Linh được ban xuống cho họ.
    Cong 1:14 “Hết thảy những người đó bền lòng đồng một ý mà cầu nguyện với các người đàn bà, và Ma-ri là mẹ Đức Chúa Jêsus cùng anh em Ngài.”

    Ngài chỉ nói cho họ biết họ cần phải cầu nguyện trong tinh thần chờ đợi, Ngài không nói thời gian họ phải chờ là bao lâu, nhưng điều Chúa Giê-xu muốn họ là phải chờ đợi.

    Chờ đợi là thái độ của người tỉnh thức, chờ đợi là thái độ của người bền đỗ, kiên trì.
    Minh họa: Chúa đã phán với vua Sa-lô-môn trong sách I Sử-ký 28:7 Nếu người bền lòng làm theo các điều răn và luật lệ ta như ngày nay, thì ta sẽ làm cho nước người được bền vững đời đời.”
    Ngôi nước của vua Sa-lô-môn chỉ được bền vững đến đời đời khi và chỉ khi ông bền lòng làm theo các điều răn và luật lệ của Chúa. Nhưng rất tiếc Sa-lô-môn đã không bền lòng đi theo con đường của Chúa mà ông đã nghe theo lời dụ dỗ của những người vợ ngoại bang, lập miếu thờ và cúng thờ các thần của dân tộc ngoại bang, lòng lìa khỏi Đức Chúa Trời cuối cùng ngôi nước của ông được Chúa chuyển rao sang thế hệ khác.
    Ha-ba-cúc nói: Ta sẽ đứng nơi vọng canh một thái độ trông mong, hướng lên Chúa, chờ đợi Chúa. Nhưng ông cũng nói tiếp: Ta chôn chân nơi đồn lũy.
    Quý vị! Có thấy từ chôn chân không? Chôn chân là thái độ của người vững vàng, không lay động, không giao động. Mặc cho những biến cố quanh ông đang xảy ra những chuyện khủng khiếp nhưng đức tin của ông vẫn không hề giao động, không thay đổi. Ông rất vững vàng ở nơi Chúa.
    Mặc dù ông đã dốc lòng cầu nguyện và Chúa trả lời ngược lại với lời cầu nguyện của ông nhưng không vì thế mà ông nản lòng, bỏ cuộc, và mất lòng tin nơi Chúa.
    Minh họa: Vợ Gióp nói với người rằng: “ Uả? Ông hãy còn bền đỗ trong sự hoàn toàn mình sao? Hãy phỉ báng Đức Chúa Trời, và chết đi! 10 Người đáp lại rằng: Ngươi nói như một người đàn bà ngu muội. Uả sao! Sự phước mà tay Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, chúng ta lãnh lấy, còn sự tai họa mà tay Ngài giáng trên chúng ta, lại chẳng lãnh lấy sao? Trong mọi việc đó, Gióp không phạm tội bởi môi miệng mình.” ( Gióp 2:9-10)
    Vợ Gióp chế giễu ông, khinh miệt ông nhưng ông vẫn kiên trì bền đỗ trong đức tin, đối với vợ của Gióp chỉ có tiền bạc, chiên bò, nhà cửa nhưng vợ Gióp chẳng hề có đức tin gì ở nơi Chúa hết.

    Ngược lại, Gióp đã đặt đức tin của mình không phải ở nơi của cải, giàu có, bò lừa, chiên hay nhà cửa con cái. Nhưng đức tin ông đã đặt trọn vẹn nơi Chúa.

    Quý vị và tôi đang đặt đức tin vào đâu? Nếu quý vị đặt đức tin ở nhà cửa, con cái, chiên bò, của cải thì một khi những cái đó bị sụp đổ thì đức tin của quý vị và tôi cũng sụp đổ theo.

    Nhưng đức tin ở nơi Chúa thì dù có mưa sa, gió lay, sô động xong không hề sập vì đức tin ấy đặt nơi Đấng bền vững.

    Đối với Ha-ba-cúc thì dân tộc của ông chẳng phải là đồn lũy của ông, giàu có của cải hoặc nhà cửa cũng chẳng phải là đồn lũy của ông. Mà đối với ông Chúa mới chính là đồn lũy.
    Tác giả Thi-thiên thứ 27:1 “Đức Giê-hô-va là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi:
    Tôi sẽ sợ ai?”
    Đức Giê-hô-va là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?

    Thi 31:3   Vì Chúa là hòn đá và đồn lũy tôi;
    Ngài là đồn lũy của họ trong thì gian truân. Thi 37:39 

    Thi 144:2   Ngài là sự nhân từ tôi, đồn lũy tôi,
    Nơi ẩn náu cao của tôi, và là Đấng giải cứu tôi,
    Cũng là cái khiên tôi, và nơi tôi nương náu mình;


    Chỉ có Chúa mới là Đấng đời đời, chỉ có trong Ngài mới không hề thay đổi, trong Ngài cũng chẳng có bóng của một sự biến cải nào hết.
    Đấng mà chúng ta tôn thờ, trông cậy, nương dựa, và đặt đức tin là Đấng hôm qua, ngay nay và còn đến đời đời.
    Chỉ có đức tin vào trong Ngài thì đức tin ấy mới thực sự là đức tin bền vững.

    Minh họa: Sứ đồ Phao lô viết thư khen ngợi các tín hữu sống tại thành phố Cô-lô-se rằng: “Vì dẫu thân tôi xa cách, nhưng tâm thần tôi vẫn ở cùng anh em, thấy trong anh em có thứ tự hẳn hoi và đức tin vững vàng đến Đấng Christ, thì tôi mừng rỡ lắm.” ( Co 2:5 )
    Sứ đồ Phao lô và Ba-nan-ba là hai nhà truyền giáo đến giảng Tin Lành tại thành An-ti-ốt, ở tại nơi đó có nhiều người trở thành môn đồ của Đấng Christ và hai ông đã tiếp tục khuyên bảo họ phải: Bền đỗ trong đức tin.
    “Khi hai sứ đồ đã rao truyền Tin lành trong thành đó, và làm cho khá nhiều người trở nên môn đồ, thì trở về thành Lít-trơ, thành Y-cô-ni, và thành An-ti-ốt, 22 giục các môn đồ vững lòng, khuyên phải bền đỗ trong đức tin, và bảo trước rằng phải trải qua nhiều nỗi khó khăn mới vào được nước Đức Chúa Trời.”  ( Công vụ 14: 21-22)
    Chúng ta đã từng chứng kiến rất nhiều người đã trở lại đạo trong những thời điểm trước kia, nhưng phần lớn những người trong vòng họ không bền đỗ trong đức tin cho lên đã trở lại về thế gian rồi. Tin Chúa là bước đầu tiên nhưng bền đỗ đức tin là cả một cuộc đời, cả một cuộc hành trình.

    Đức Tin Bền Đỗ

     12 Ấy vậy, hỡi những kẻ rất yêu dấu của tôi, như anh em đã vâng lời luôn luôn, chẳng những khi tôi có mặt mà thôi, lại bây giờ là lúc tôi vắng mặt, hãy càng hơn nữa, mà lấy lòng sợ sệt run rẩy làm nên sự cứu chuộc mình. 13 Vì ấy chính Đức Chúa Trời cảm động lòng anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài. 14 Phàm làm việc gì chớ nên lằm bằm và lưỡng lự, 15 hầu cho anh em ở giữa dòng dõi hung ác ngang nghịch, được nên con cái của Đức Chúa Trời, không vít, không tì, không chỗ trách được, lại giữa dòng dõi đó, giữ lấy đạo sự sống, chiếu sáng như đuốc trong thế gian; 16 cho đến nỗi tới ngày của Đấng Christ, tôi có thể khoe mình rằng chẳng đã chạy vô ích và khó nhọc luống công. 17 Ví dầu huyết tôi phải dùng để tưới trên của tế lễ và của dâng đức tin anh em, tôi cũng vui lòng, lại đồng vui với anh em hết thảy. 18 Anh em cũng vậy, hãy vui lòng về điều đó, và hãy cùng vui với tôi. ( Phi-líp 2:12-18 )
    Không phải chỉ tin Chúa trong một năm, hai năm, ba năm nhưng tin Chúa và theo Chúa là cả cuộc đời của mình.

    Mac 13:13   13 Các ngươi sẽ bị mọi người ghen ghét vì danh ta; song ai cứ bền lòng đến cuối cùng, người ấy sẽ được cứu.
    Còn như các ngươi đã bền lòng theo ta trong mọi sự thử thách ta, 29 nên ta ban nước cho các ngươi, cũng như Cha ta đã ban cho ta vậy, 30 để các ngươi được ăn uống chung bàn trong nước ta, và được ngồi ngai để xét đoán mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên.  Lu 22:28 

    Gia 5:8   Anh em cũng vậy hãy nhịn nhục và bền lòng; vì kỳ Chúa đến gần rồi.
    IIGi 1:9   Hễ ai đi dông dài, chẳng bền lòng theo đạo Đấng Christ, thì người ấy không có Đức Chúa Trời. Còn ai bền lòng trong đạo ấy, thì người đó có Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con. 
  • 0 nhận xét:

    Post a Comment

    PAGEVIEWS

    Labels