• Bội ước với Chúa

    Đề tài: Bội ước với Chúa
    Kinh Thánh: Giê-rê-mi 2

    Nhập đề:

    Giữa xã hội bân, rộn và thời cuộc hối thúc chúng ta bởi những điều mắt thấy như cơm áo, gạo tiền. Nhưng khi chúng ta tạm gạt bỏ lại tất cả những gánh nặng về thể chất, gác lại tất cả những tính toán, lo toan ở đời này để đến với Kinh Thánh, chắc chắn chúng ta sẽ tìm được bài học khôn ngoan, hữu ích và đầy giá trị cho linh hồn chúng ta.

    Khi chúng ta đọc Kinh Thánh với lòng khao khát, tìm kiếm, nhìn vào từng câu từng chữ, đọc lớn tiếng và âm vang Lời của sự sống sẽ dội lại linh hồn chúng ta. Lời Chúa là đem lại sự sống và Lời Chúa có sức mạnh để lật tẩy, thanh lọc những bụi bặm, rác rưỡi, vô tín, bất khiết của con người bên trong chúng ta. Quả thực, Ngài sẽ dùng Lời của Ngài để bổ lại linh hồn chúng ta.

    Thân đề:
    Trong câu 2, Lời Chúa phán qua tiên tri Giê-ri-mi đi kêu vào tai Giê-ru-sa-lem, các bản dịch khác dùng từ rất nặng đó là: đi gào, đi thét vào tai Giê-ru-sa-lem.
    Tại sao phải đi thét và gào mà không phải chỉ nói hoặc kêu? Vì dân thành Giê-ru-sa-lem đã bị nặng tai, và béo lòng không còn có thể nghe được tiếng nhỏ nhẹ của Thiên Chúa nữa.

    Phải thét là một sự cấp bách và bày tỏ sự thạnh nộ của Đức Chúa Trời nghịch cùng dân tội lỗi. Chúa bảo với Giê-rê-mi đi thét, đi gào vào tai Giê-ru-sa-lem. Vì Giê-ru-sa-lem đã xây mặt, cứng lòng đối với Đức Chúa Trời, ngày càng lún sâu trong tội lỗi và nhất là phạm tội thờ lạy hình tượng.

    Giêrusalem được xem là thành phố thiêng liêng của ba tôn giáo lớn trên thế giới: Do thái giáo, Cơ Đốc giáo và Hồi giáo. Đây được xem là nơi đất lành chim đậu của các tôn giáo lớn trên thế giới.

    Giêrusalem là thành phố văn hoá đa dạng, là trung tâm của nước Do Thái, cũng là trung tâm của những cuộc thờ phượng dành cho Đức Chúa Trời. Thánh ca được hát xướng, những lời cầu nguyện thiêng liêng được dâng lên vào mỗi buổi sớm mai. Nhất là Lời Đức Chúa Trời được rao giảng qua môi miệng của các Ra-bi , thầy ký.

    Nhưng đến vào thời điểm này, Giê-ru-sa-lem không còn giữ được cái vẻ đẹp thuộc linh, huy hoàng, vàng son của mình nữa. Không còn được coi là nơi thiêng liêng dành cho Đức Chúa Trời nữa.
    Nhìn dọc vào các thung lũng, trên đồi cao, đâu đâu cũng thấy sự thờ lạy đa thần giáo.
    Đức Chúa Trời đã kết tội họ là những kẻ bất trung, bất nghĩa, và bất tín với Đức Chúa Trời.

    Trong câu 2 phần B Chúa phán: Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ.”
    Ở đây chúng ta thấy, cảm xúc dâng trào của Đức Chúa Trời đối với dân Ngài. Chúa nhớ! Ngày xưa họ yêu Ngài bao nhiêu thì bây giờ họ xa cách Ngài bấy nhiêu, ngày xưa họ trung nghĩa bao nhiêu thì bây giờ họ bất trung với Ngài bấy nhiêu. Chúa nhớ!Đây không phải là những cảm xúc khiến cho Ngài tự hào, hay vui thỏa, hãnh diện nơi dân Ngài.

    Nhưng tấm lòng đau buồn của Chân Thần duy nhất dành cho nàng dâu của Ngài, đây là tâm trạng của một người chồng nho là chính Chúa dành cho cây nho mà Ngài đã chăm bẵm, tưới tắm.

    Ngài đã chăm bẵm, nuôi dưỡng, sửa tỉa để mong sao họ ra những trái nho mọng chín, tươi đẹp mang lại hoa lợi cho người chủ. Ngược lại họ lại sanh ra chà chuôn, gai góc và tật lê, những trái nho chua, những trái nho chua chát không ăn được, cũng chẳng mang lợi ích gì cho người chủ cả. Đây chính là tâm trạng thật rất buồn của Đức Chúa Trời đối với tuyển dân của Ngài.

    Trong sách tiên tri Ô-sê Đức Chúa Trời đã ví sánh Ngài như là người chồng và Y-sơ-ra-ên như là nàng dâu của Ngài vậy. Một mối tình  không vụ lợi, một mối tình xuất phát rất đẹp lúc khởi đầu, một mối tình tin cậy lẫn nhau khi mới khởi sự.
    Lúc dân y sơ ra ên vừa mới ra khỏi A-cập, chân ướt, chân dáo chưa biết chiến trận. Chúa dạy cho họ biết chiến trận, tại Sa-mạc Ngài dạy cho họ lòng trông cậy và đức tin ở nơi Chúa. Hằng ngày họ sống trong sự hiện diện của Ngài qua đám mây, và trụ lửa. Hằng ngày họ được nuôi dưỡng bởi sự thành tín và yêu thương của Ngài.

    Họ rất trung nghĩa, tức là một lòng trọn vẹn đi theo và phục vụ, tin cậy một mình Ngài chứ không chạy theo những thần tượng của các nước láng giềng khác.

    Lúc còn trong Sa-mạc họ rất nghèo, thậm chí họ thiếu nước, thiếu ăn, thiếu áo nhưng họ học càng tin cậy Chúa nhiều hơn, càng yêu thương Chúa nhiều hơn.
    Nhưng giờ đây, họ không còn nghèo nữa, họ có dư cái ăn, cái mặc, họ sống trong sự dư dật của Chúa ban cho. Đáng lẽ họ phải yêu Chúa nhiều hơn, gần Chúa nhiều hơn và tin cậy Ngài nhiều hơn. Nhưng kết cục là họ bỏ lòng kính mến Đức Chúa Trời tức họ không còn chung thủy hay trung nghĩa với Ngài nữa.
    Ngài phán trong Giê-rê-mi 3:20 rằng: thật như một người đờn bà lìa chồng mình cách quỉ quyệt thể nào, thì các ngươi cũng quỉ quyệt với ta thể ấy, Đức Giê-hô-va phán vậy.”

    Bài học: Thưa quý vị! Thưa ông bà anh chị em của tôi!
    Có lẽ, buổi sáng hôm nay, Đức Chúa Trời đã không còn thủ thỉ, ân tình hoặc nhẹ nhàng, hiền dịu với chúng ta nữa. Nhưng có thể Ngài đang gào thét, đang đau buồn về tình trạng tội lỗi và bất trung của anh chị em và tôi.

    Chúng ta đã xa khỏi Ngài rồi, chúng ta đã đánh mất tình yêu ban đầu với Ngài rồi, chúng ta cắt đứt sự sống giữa chúng ta với Ngài rồi. Chúng ta không còn nghe được tiếng của Ngài nữa. Lương tâm chúng ta đã bị chai sạn, tấm lòng chúng ta đang là những sa mạc, đời sống chúng ta có quá nhiều chà chuôm và gai gốc.

    Trong chương 3: 12 Chúa đang mời gọi dân Ngài cũng như chúng ta ngày nay: “Hỡi Y-sơ-ra-ên bội nghịch, hãy trở về. Ta sẽ không lấy nét mặt giận nhìn ngươi đâu, vì Ta hay thương xót, Ta chẳng ngậm giận đời đời, Đức Giê-hô-va phán vậy.

    Suốt đoạn 3 sựu gào thét và lời mời gọi của Đức Chúa Trời càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết: để được phục hòa với Ngài, để được trở về với Ngài, Ngài phán với họ điều họ phải làm là: “ngươi phải nhận lỗi mình: ngươi đã phạm tội nghịch cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; ngươi đã chạy khắp mọi ngả nơi các thần khác ở dưới mỗi cây xanh, mà không vâng theo tiếng ta, Đức Giê-hô-va phán vậy.

    “ Hỡi con cái bội nghịch, hãy trở về; vì ta là chồng ngươi.”

    Ngày nay, chúng ta hãy nhớ lại lúc chúng ta mới theo Chúa, mới tin Chúa, đây chính là thời kỳ đẹp nhất, và mối tình đẹp nhất giữa chúng ta với Đức Chúa Trời phải không?

    Tình yêu đầu đời giữa chúng ta với Chúa thật đượm tình, nặng nghĩa lắm thay. Lòng chúng ta vui sướng, hân hoan, chúng ta cảm nhận và kinh nghiệm được thời điểm, giờ khắc giữa đất và trời giao hòa với nhau.

    Chúng ta sẵn sàng hy sinh, chịu đói, chịu rét, bắt bớ, sỉ nhục, nói vu nhưng tình yêu của chúng ta với Chúa sắt son, trung nghĩa, thủy chung. Thậm chí cái chết cũng không có thể làm chúng ta nản lòng, nhụt chí.

    Nhưng trải qua tới ngày nay, chúng ta đã và đang dần đánh mất đi lòng yêu mến, sự thủy chung của chúng ta dành cho Đức Chúa Trời.
    Chúng ta đang bị thế gian sâm chiếm, mê hoặc, chúng ta bị những mối quan hệ thân thuộc làm chúng ta xa cách Chúa.
    VD: Có những người sẵn sàng bỏ Thờ Phượng Chúa cách không có lý do chính đáng.
    Chúng ta bị những tục lệ, thói làng, trò chơi quyến dũ chúng ta.
    Chúng ta thích hưởng thụ: Thích nghe nhạc đời, thích xem ti vi, thích ngồi lê dài giờ bên quán nước thay vì lợi dụng thì giờ tìm kiếm Chúa, cầu nguyện Chúa, đọc Lời Ngài.
    Chúng ta thích ngồi nhiều giờ trên Vi tính, Facebook, hay trên điện thoại hơn hất tất cả.
    Đây chính là những giếng nước Si ho ở Ai-cập, đây chính là nguyên nhân tình yêu và lòng chung thủy giữa chúng ta với Ngài bị rạn nứt, gẫy đổ.

    Chúa phán: Ta nhớ lại lòng trung nghĩa, sự chung thủy của ngươi lúc còn trẻ.
    Chúa đang gợi nhớ lại những tháng ngày vàng son của thời kỳ đầy sinh lực.
    Chúa muốn líu kéo, muốn giữ gìn và muốn kêu gọi, mời gọi bạn và tôi hãy nhớ lại để xem mình xa sút từ đâu và làm lại từ đầu.

    Chúa gợi nhớ cho chúng ta những chặng đường biết bao gian khổ nhưng chúng ta kinh qua hết cả vì không phải do nỗ lực, bàn tay của chúng ta mà là do sự thành tín đức yêu thương của Thiên Chúa dành cho chúng ta.
    Đừng quen sống với những thói quen xấu nữa, đấy có thể là những giếng nước Si-ho. Nó như là những cái bẫy để kéo chúng ta ra khỏi lòng yêu thương, sự sắt son giữa chúng ta với Chúa.
    Hôm nay, Chúa nhớ lại và nhắc lại những quá khứ hào hùng, oanh liệt mà tôi và các bạn cùng Chúa đã đồng hành bên nhau.
    Còn tôi với các bạn hôm nay có sẵn sàng trở lại với Ngài không?

    Trong đoạn 2: 21 Ngài khẳng định rằng: Ngài đã trồngY-sơ-ra-ên như cây nho hảo hạng, cây nho thuần chúng, tức được biệt riêng, được chọn lựa, được ban cho, được công bố là giống tốt nhất. Nhưng Ngài mong đợi ở họ thì họ lại làm cho Ngài thất vọng nặng nề.

    Bài học: Chúng ta có đang trong tiến trình được thánh hóa hay đang trong quá trình bị thoái hóa, chúng ta đang trong quá trình sinh trưởng hay đang trong quá trình chết dần chết mòn.
    Chúng ta đang trong quá trình được cắt tỉa hay đang trong quá trình bị ném bỏ.
    Là người Cha Thiên Thượng, Ngài rất quan tâm, lo lắng đến sự tăng trưởng, và thánh hóa của dân sự Ngài.
    Trải qua bao nhiêu năm, nhìn lại trong buổi sáng hôm này, chúng ta có sẵn sàng hạ lòng và chịu đầu phục Chúa, ăn năn về tội lỗi, về việc chúng ta yêu mến thế gian và những vật trong thế gian hơn là yêu mến Đức Chúa Trời.

    Xuống đến câu 5-6 Chúa đã đưa ra một câu hỏi để họ phải dừng lại, ngẫm nghĩ và trả lời với Ngài.
    “Đức Giê-hô-va phán như vầy: Tổ phụ các ngươi có thấy điều không công bình gì trong ta, mà đã xa ta, bước theo sự hư không, và trở nên người vô ích?”
    Chúa hỏi: “ Cha ông các ngươi thấy ta bất công ở chỗ nào mà các ngươi lại rời bỏ?”
    Chúng ta thường nhìn vào tình trạng sa sút, và tình trạng đổ vỡ của mình mà đổ lỗi cho Đức Chúa Trời, chúng ta cho rằng: sự thất bại của chúng ta là do Chúa. Nhưng tôi xin hỏi quý anh chị em một câu hỏi rằng: Hiện tại anh chị em đang sa sút phải không? Điều này có phải là do Chúa bất công không? Hiện tại anh chị em đang thất bại phải không? Điều này có phải do Chúa bất công không? Có phải anh chị em đang cay đắng có phải do Chúa bất công không?

    Bây giờ, để minh chứng cho việc Chúa có bất công không thì Ngài nói với dân Y sơ ra ên là hãy đi hỏi: Những cha ông của họ.
    Vì những cha ông của họ chính mắt đã chứng kiến mọi điều về sự dìu dắt và chăm sóc của Chúa cho dân của Ngài.
    Chúa chứng minh trong câu số 6 về sự thành tín, gìn giữ, nuôi dưỡng của Ngài đối với dân của Ngài như sau:
    Đầu tiên Ngài khẳng định với họ rằng:
    - Chính Ngài là Đấng đã đem họ lên khỏi đất Ê-díp-tô.
    Ê-díp-tô nơi họ phải chịu phục dịch, Ê-díp-tô nơi họ phải chịu đầy đọa, Ê-díp-tô nơi họ bị đánh đập và chối bỏ, Ê-díp-tô nơi họ phải chịu cùng cực bởi sự bất công. Họ khốn khổ, sống trong cảnh đen tối, và bị cai trị. Trong lúc họ bị khốn khổ, cùng cực. Họ đã kêu đến Đức Chúa Trời. Ngài đã từ trên cao Ngài nghe thấy, Ngài nhìn thấy nỗi thống khổ của họ và Ngài đã không ngồi yên được mà Ngài đã cứu giúp họ.

    Thánh Phao lô cũng nói: Chúng ta lúc trước cũng thế, bị ngoại quyền cai trị, sống theo dục vọng, chiều theo xác thịt, bị cai trị bởi tội lỗi, sống trong bóng tối của tội lỗi, bị Ma quỷ áp bức, đe dọa. Và rồi Đức Chúa Trời thương xót chúng ta cứu chúng ta không phải bởi việc công đức chúng ta làm. Nhưng cứ theo sự thương xót rất lớn của Chúa.
    Đáng lẽ chúng ta phải bị chết mất trong tội lỗi, nhưng Ngài đã đem chúng ta lên khỏi sự chết để đến sự sống.
    Từ địa vị con của Ma quỷ lên đến địa vị con cái của Đức Chúa Trời.
    Từ chỗ sống trong bóng tối thì Ngài đã rời chúng ta qua nước của con rất yêu dấu của Ngài.
    Từ chỗ đời đời bị xa cách mặt Chúa nhưng bây giờ chúng ta được gần Ngài và được gọi Ngài là A-ba Cha của chúng ta.

    Thư hỏi: Đức Chúa Trời có bất công không? Nếu không bất công tại sao chúng ta lại rời bỏ Ngài?
    Có bài thánh ca: bỏ Ngài con biết theo ai?

    -         Chính Đức Chúa Trời đã dẫn dắt họ băng qua đồng vắng.
     Đồng vắng mà Thánh Kinh mô tả là nơi Sa-mạc đầy hầm hố, khô khan,  chết chóc, chẳng có một người nào đi qua, và cũng không có ai ở”
    Vậy thì thử hỏi: một nơi như thế này mà sống sót được trong bốn mươi năm đây quả thật là phép lạ phi thường.
    Suốt bốn mươi năm họ lang thang trong Sa-mạc, họ thiếu nước, Ngài cho nước, họ đói Ngài cho họ ăn, họ bệnh Ngài là Giê hô va Ra-pha Đấng chữa bệnh cho họ. Họ rét Ngài sưởi ấm, họ nóng Ngài là bóng mát qua đám mây. Thánh Kinh khẳng định về sự chăm sóc của Chúa rằng: Suốt bốn mươi năm sống trong Sa mạc, áo của họ không rách, giầy của họ thì không mòn.
    Giữa vùng cát lún, không một bóng cây, không một bóng người, không một mái nhà, không một suối nước, không một cánh đồng thế mà họ không phải là sống bốn mươi ngày mà là bốn mươi năm.
    Thử hỏi: Đức Chúa Trời có bất công không?
    Nếu không bất công tại sao? Chúng ta lại rời bỏ Ngài?
    Ngài hỏi mỗi chúng ta câu ấy? là để chúng ta nhìn vào chính chúng ta, và rồi chúng phải thừa nhận rằng: Đây là do lỗi của chúng ta, đây là sự chọn lựa và quyết định của chúng ta.

    -         Không chỉ dân thường thôi nhưng chính các tư tế và thầy dạy luật, mục tử trong sách Giê-rê-mi là những người những người phục vụ và hầu việc Đức Chúa Trời cũng xa Chúa nữa.
    -         Câu 8: “Các thầy tế lễ không còn nói: Nào Đức Giê-hô-va ở đâu? Những người giảng luật pháp chẳng biết ta nữa. Những kẻ chăn giữ đã bội nghịch cùng ta. Các tiên tri đã nhân danh Ba-anh mà nói tiên tri”
    Nhưng họ cũng xa Chúa, làm công việc tôn giáo, mồm họ nói: nào chúng tôi có bỏ Chúa đâu nào? Nào chúng tôi có thờ thần tượng Ba anh đâu nào? Nhưng nhìn vào việc họ làm thì là nghịch lại gớm giếc với Đức Chúa Trời.

    Thưa quý vị! Những ai là tư tế, là mục tử, là thầy dạy luật… chúng ta đang bị Đức Chúa Trời cáo trách về tình trạng xa cách Chúa của chúng ta, chúng ta đang bị cáo trách về sự bội ước của chúng ta với Ngài. Chúng ta đã thực sự xa cách Ngài, chúng ta nói hầu việc Ngài nhưng kỳ thực chỉ hầu việc cái bụng và mục đích ích kỷ của tham vọng bản thân mà thôi.
    Chúng ta nói: chúng ta đang hầu việc Chúa nhưng kỳ thực tâm linh chúng ta đã chết đối với Đức Chúa Trời rồi.

    Kết Luận:

    Hai câu trong phân đoạn Kinh Thánh này đánh mạnh và đập mạnh vào mắt tôi và lòng tôi nhất đó là: “ rời bỏ” hay “ lìa bỏ” hoặc “ xa ta”
    Đây phải là thành ngữ trở thành tiếng nói để đánh động tâm linh chúng ta trong buổi sáng hôm nay.
    Ngài luôn chăm sóc quý vị và tôi! Ngài luôn yêu thương, dẫn dắt, và thành tín, giữ gìn đời sống tôi và quý vị! vậy tại sao! Tại cớ gì mà chúng ta đang rời bỏ Ngài, tại sao chúng ta lại lìa bỏ Ngài, tại sao chúng ta đang xa Ngài.

    Dù cho lý do là gì đi nữa, thì không có lý do nào xứng đáng để cho chúng ta xa Ngài, lìa Ngài và bỏ Ngài.
    Dù cho sự chọn lựa của chúng ta là gì đi nữa? thì quyết định khôn ngoan nhất vẫn là phải chung thủy, chung tình, thủy chung, sắt son với Ngài.

    Hôm nay, tôi và các bạn nhớ lại tình yêu của chúng ta với Ngài trong những năm đầu đời theo Chúa, hãy trở lại với Ngài. Đừng xa Ngài nữa.
    Ngài đang nhớ nhung, Ngài đang khao khát, chờ đợi bạn và tôi hãy quay về với Ngài.
    Hỡi những tôi tớ của Đức Giê hô va, là kẻ ban đêm đứng tại nhà Ngài. Hãy cho mắt chúng ta chảy và lòng chúng trải ra trước mặt Ngài.
    Chúng ta đang thực sự đang sống động với Đức Chúa Trời hay mối quan hệ của chúng ta với Ngài đã chết và gẫy đổ. Hãy trở lại với Ngài ngay thì giờ này trong danh Chúa Giê xu. A men!



  • 0 nhận xét:

    Post a Comment

    PAGEVIEWS

    Labels