ABOUT US

Our development agency is committed to providing you the best service.

OUR TEAM

The awesome people behind our brand ... and their life motto.

  • Neila Jovan

    Head Hunter

    I long for the raised voice, the howl of rage or love.

  • Mathew McNalis

    Marketing CEO

    Contented with little, yet wishing for much more.

  • Michael Duo

    Developer

    If anything is worth doing, it's worth overdoing.

OUR SKILLS

We pride ourselves with strong, flexible and top notch skills.

Marketing

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

Websites

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

PR

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

ACHIEVEMENTS

We help our clients integrate, analyze, and use their data to improve their business.

150

GREAT PROJECTS

300

HAPPY CLIENTS

650

COFFEES DRUNK

1568

FACEBOOK LIKES

STRATEGY & CREATIVITY

Phasellus iaculis dolor nec urna nullam. Vivamus mattis blandit porttitor nullam.

PORTFOLIO

We pride ourselves on bringing a fresh perspective and effective marketing to each project.

  • Tuần 15: Sách Dân Số, chương 1 – 12

    Tuần 15: Sách Dân Số, chương 1 – 12

    Tuần 15: Sách Dân Số, chương 1 – 12
    Khi mà mình đọc sách Dân-số, thì cái tựa đề là Dân số. Tại làm sao có cái tựa đề là Dân-số? Là bởi vì trong cuốn sách này đó người ta kể lại hai lần sự kiểm tra Dân-số các chi tộc của Y-sơ-ra-ên.

    Ở chương 1 và chương 26 ngoài hai lần kiểm tra dân số của chi tộc Y-sơ-ra-ên đó, còn có hai lần kiểm tra riêng chi tộc Lê-vi. Đây là chi tộc được biệt riêng ra để lo việc thờ phượng Chúa trong đền thờ.
    Ngoài ra trong cuốn sách này còn có những danh sách khác mà được tính bằng số.
    Minh họa: Khi ta đọc ở chương 1 thì ta thấy có danh sách các nhân viên kiểm tra.
    Và khi ta đọc chương 7 thì có danh sách Lễ-vật cung hiến bàn thờ. Rồi khi ta đọc ở chương 13 thì ta thấy có danh sách của những người đi do thám đất Ca-na-an.

    Nếu mình đọc ở chương 28 thì có danh sách các lễ vật được dùng trong những ngày lễ. Cho nên, nó có nhiều danh sách và con số và vì thế mà người ta gọi là Dân-số.

    Tiếng Việt Nam mình dịch còn văn minh là dân số chứ còn ở trong Tiếng anh người ta dịch là: Sách Number. Sách Number là sách con số chứ không phải là dân số.
    Nhưng đó không phải là nội dung chính yếu của sách Dân-số. Đúng hơn là sách dân số kể cho chúng ta nghe câu chuyện về dân Y-sơ-ra-ên bắt đầu từ sa-mạc Si-nai.

    Sách Xuất-hành ghi lại dân Do-thái được giải thoát khỏi đất Ai-cập, bắt đầu hành trình Ai-cập đến đâu thì ký kết giao ước với Chúa đó chính là núi Si-nai.
    Và sách dân số ký bắt đầu từ núi Si-nai kéo dài 40 năm cho đến khi dân chuẩn bị vào đất hứa Ca-na-an.

    Thành thử đây là câu chuyện của dân Chúa trong hành trình sa-mạc dưới sự lãnh đạo của ông Môi-se và ông A-rôn.

    Và chủ đề lớn nhất, chủ đề trung tâm, chủ đề chính yếu của cuốn sách này là trong suốt cuộc hành trình trong sa-mạc đó Chúa hiện diện với dân Ngài, Chúa đồng hành với dân Ngài, Chúa hướng dẫn dân Ngài.

    Đang khi dân của Chúa gặp khó khăn kêu la, than phiền, trách móc khiến cho Chúa nổi giận, sau đó lại than phiền, sau đó Chúa lại nổi giận. Cứ như vậy thôi.
    Nhưng mà nói vậy không phải để chúng ta cười người ta đâu mà mục đích nhắm tới là: Nhắc lại cuốn sách dân số là để kể lại cuộc hành trình của dân Chúa trong Sa-mạc từ núi Si-nai cho đến khi chuẩn bị vào đất hứa là để chúng ta nhìn lại cuộc đời của mình.

    Theo cái nhìn đức tin Cơ-đốc-giáo mình sống trong cuộc đời này không phải là nơi ở cuối cùng, mình cũng đang trên đường đi đây, chỉ là nữ hành, khách bộ hành thôi.

    Và trong cuộc nữ hành đó chúng ta đọc sách dân-số nghĩ lại mà xem mình có giống dân Y-sơ-ra-ên cũng than phiền, cũng kêu la, trách móc. Chúa nổi giận sau đó lại xin Chúa tha thứ, sau đó lại than tiếp.

    Nếu hiểu như vậy thì mình mới thấy sách Dân-số nó gắn liền và gần gũi với cuộc đời của mình lắm.

    Minh họa: Cuốn sách: Con Đường Không Mấy Ai Đi.
    Sách Dân-số là câu chuyện của dân Chúa đi trong Sa-mạc thế thì xin lưu tâm đến tất cả những biến cố mà dân Y-sơ-ra-ên đã đi trong Sa-mạc để đối chiếu với đời sống của mình, với đời sống đức tin của mình.

  • ĐỀ TÀI; TÌNH YÊU TỰ HẠ

    ĐỀ TÀI; TÌNH YÊU TỰ HẠ

    ĐỀ TÀI: TÌNH YÊU TỰ HẠ
    GIĂNG 13
    Anh chị em rất thân mến,
    Sáng nay chúng ta cùng nhau suy nghĩ về Lễ tiệc thánh là biểu tượng và mầu nhiệm của tình yêu.

    Thánh lễ tiệc thánh hay còn được gọi là thánh lễ tiệc ly, vì nó diễn tả sự chia ly của Chúa Jêsus đối với các môn-đệ của Ngài.

    Trong Lễ tiệc thánh Chúa Jêsus rửa chân cho các môn-đệ thì hôm nay cũng vậy chúng ta cử hành nghi thức rửa chân cho nhau.

    Trong Lễ tiệc thánh Chúa Jêsus cầm bánh và phán rằng: Đây là thân thể ta vì các con mà phó cho, và Ngài cầm chén và phán rằng: Đây là chén trong huyết ta sẽ đổ ra cho các ngươi phần nhiều người được tha tội.

    Sau bữa tiệc thánh, Chúa Jêsus rời nhà tiệc ly và đi vào vườn Ghết-sa-mê-nê. Ở đó Chúa trải qua một cơn thống hối khủng khiếp đến nỗi những giọt mồ hôi rơi xuống nặng như những giọt máu.

    Đi vào vườn Ghết-sê-ma-nê là nói về cuộc khổ nạn và cái chết trên thập tự giá.  Rửa chân và và thiết lập Lễ tiệc thánh có thể tưởng chừng như những hành động rời rạc nhưng thực sự nó mang một ý nghĩa duy nhất:

    Có một sợi chỉ xuyên suốt những hành động đó của Chúa Jêsus và ý nghĩa đó là:
    1. Sự Tự Hạ mình của Thiên Chúa.
    Đức Chúa Trời đã hạ mình cho đến tận cùng, là Đức Chúa Trời mà lại đi rửa chân cho con người, chúng ta giống như Phi-e-rơ không hiểu được.
    Nhưng mà bằng hành động rửa chân cho các môn-đệ Chúa Jêsus diễn tả một Đức Chúa Trời hoàn toàn khác. Một Đức Chúa Trời dám cúi xuống để rửa chân cho con người.

    Đã gọi là Đức Chúa Trời thì chúng ta thường tuyên xưng trong Bài Tín Điều Các Sứ Đồ là: Đấng Toàn Năng.

    Và trong cuộc sống hằng ngày, khi nói đến quyền lực, quyền lực. Người có quyền thế trong đời này thì hà hiếp, áp bức người khác. Vậy mà Đức Chúa Trời toàn năng, một Đức Chúa Trời toàn năng mà bây giờ lại chấp nhận trở thành một phạm nhân bị người ta đóng đinh trên thập tự giá.

    Đức Chúa Trời toàn năng mà lại đi hiến dâng để làm của ăn, của uống cho để cho người ta được sống thì nghĩa là làm sao?

    Đó là một sự mầu nhiệm, Đức Chúa Trời hạ mình cho đến cùng.

    Bởi vì có hạ mình thì mới có thể nâng người khác nên. Chúa Jêsus có hạ mình thì mới có thể nâng chúng ta nên.

    Có hạ mình thì mới có thể yêu thương bởi vì yêu thương là đặt mình ở dưới người khác, đặt người khác nên trên mình. Để biểu lộ lòng kính trọng và yêu mến.
    Và đã là yêu thương thì phải:

    Và ẩn ở đằng sau của sự hạ mình của Chúa Jêsus là gì? Trở lại với những kinh nghiệm của anh chị em.

    Minh họa: Chúng ta sống ở trong xã hội, tôi dám hỏi anh chị em là có ai ở trong xã hội này mà có thể bắt anh chị em quỳ gối trước mặt họ và rửa chân cho họ không?

    Không ai dám, và cũng không đời nào anh chị em làm.
    Nhưng trong thực tế, khi trở về gia đình là nhà của chúng ta thì có đứa con nhỏ, có đứa cháu nhỏ, anh chị em có quỳ gối xuống mà rửa chân cho nó không?
    Chúng ta thậm chí là làm công việc đó hằng ngày, chứ không phải một lần.
    Quỳ gối xuống trước mặt một đứa nhỏ, rửa chân cho nó, lau chân cho nó mà trong lòng chan chứa niềm vui. Tại sao vậy?

    Là vì cái hành động rửa chân của anh chị em nó không phát xuất từ một áp lực từ bên ngoài nhưng nó phát xuất từ tình yêu bên trong. Tình yêu của người cha, tình yêu của người mẹ, tình yêu của ông bà thương con, thương cháu.

    Tôi tin là cái kinh nghiệm rất đơn sơ đó giúp cho chúng ta hiểu tại sao Đức Chúa Trời tự hạ mình như vậy.

    Tại sao Đức Chúa Trời toàn năng mà lại đi rửa chân cho chúng ta, tại sao Đức Chúa Trời toàn năng lại đi phó mình cho chúng ta?

    Câu trả lời duy nhất là bởi vì Đức Chúa Trời đó là tình yêu. Thế thôi. Cho nên chúng ta quy tụ ở đây để kỷ niệm sự thương khó và Phục sinh của Chúa Jêsus xin cho mắt chúng ta biết mở ra để khám phá cái tình yêu tự hạ mình của Thiên Chúa.

    Để rồi khi khám phá ra tình yêu tự hạ mình đó thì cái thái độ của chúng ta là tìm cách để đáp lại tình yêu này.

    Yêu nhau thì muốn gắn bó với nhau, thậm chí nên một với nhau, là một với nhau. Chúa Jêsus yêu mến Chúa Cha vô vàn cho nên chỉ muốn trở về cùng Chúa Cha nên một với Chúa Cha.
                                             
    Và tình yêu của Ngài đối với nhân loại này cũng thế, Ngài đã nhập thế để gắn bó với con người không thể tách rời được.

    Ngài đã hy sinh mạng sống của mình, dâng mạng sống của mình để biểu lộ cái tình yêu muốn nên một, muốn trở thành một với nhân loại, với con người chúng ta.

    Minh họa: Câu chuyện vết sẹo mổ của vợ khi sinh con!

    Anh chị em là những bậc làm cha mẹ trong gia đình có nhiều khi chúng ta có lỗi khổ tâm này:
    Cái đứa con mình thương nó hết sức mà vì thương nó cho nên dạy dỗ nó để nó không hư hỏng, để nó không mất cuộc đời của nó.

    Vậy mà nhiều khi nó không hiểu mình, nó cho rằng mình giới hạn và cấm đoán nó.
    Nhiều khi chúng ta cũng cư xử với Đức Chúa Trời y như vậy không khác gì cả.
    Chúa yêu thương chúng ta cho nên Ngài ban Lời hằng sống của Ngài cho chúng ta để hướng dẫn cuộc đời chúng ta để chúng ta sống một cuộc đời theo đúng với phẩm giá con người là con cái Chúa.

    Nhưng mà rất nhiều lần chúng ta chỉ thấy Lời Chúa là gánh nặng, theo Chúa là gánh nặng, tin Chúa là gánh nặng. Mình còn nghĩ rằng Đức Chúa Trời tìm cách tước đoạt tự do của mình.

    Và chúng ta rất rất rất ư là bủn sỉn với Chúa.

    Minh họa: Có một lần tôi đón con đi học tại cổng trường và tôi quan sát thấy: Các bậc cha mẹ đưa con đến trường, và chiều chiều lại đón con trở về.
    Một hôm tôi đứng ở cổng trường nhìn thấy một người mẹ dắt đứa con của mình và thằng bé nó đòi mua một cây kem, và mẹ nó mua cho nó. Nhưng khi người mẹ nó bảo rằng: cho mẹ mút một cái thế mà nó nhất định không cho. Vì nó nghĩ rằng cái kem là của nó chứ không phải là của mẹ nó.

    Thế tôi hỏi anh chị em là anh chị em là bậc cha mẹ anh chị em không có đủ tiền để mua một cây kem cho bản thân à? Chúng ta có thể mua đến triệu cái. Nhưng tại sao mà lại phải xin con. Xin là vì thương.
    Giá như thằng bé nó hiểu được điều đấy nó cho mẹ nó mút một cái thì người mẹ nó hạnh phúc biết bao. Và chắc mẹ nó đã khen nó: Sao con hiếu thảo quá, dễ thương quá.

    Ấy thế mà chúng ta cư xử với Đức Chúa Trời y như cái thằng bé ích kỷ.
    Toàn bộ cái sự sống của chúng ta, hiện hữu con người của chúng ta là do Chúa ban cho chúng ta. Vậy mà chúng ta bủn sỉn với Ngài quá tính toán với Chúa từng chút một.

    Cho nên, tôi cầu xin Chúa cho mỗi chúng ta biết mở mắt để hiểu được cái tình yêu tự hạ mình, tự bỏ mình, tự phó mình của Thiên Chúa cho chúng ta lớn lao là như thế nào.

    Và hiểu được và tiếp nhận tình yêu cao sâu vời vợi đó rồi thì nhờ đó mình đáp lại bằng tấm lòng con thảo.

    Và đồng thời để mình tập sống cái tình yêu ấy trong cuộc đời của mình, sống với tình yêu bằng đời sống tự hạ mình và hy sinh.

    Ngày hôm nay, họ nói về tình yêu nhiều lắm, hát tình yêu từ sáng đến tối, làm thơ về tình yêu rất là hay nhưng nhiều khi chúng ta giống như thế gian quan niệm rằng: Tình yêu là chiếm đoạt, là hưởng thụ chứ không phải tình yêu là cho đi, là trao ban, hiến tặng, hy sinh.

    Cho nên, là đổ vỡ rất nhanh.

    Chúng ta phải xin Chúa cho mình học được cái tình yêu tự hạ đó để thể hiện đời sống ngay trong gia đình, ngay trong Hội Thánh và lúc đó chúng ta bắt đầu giới thiệu, làm chứng và loan báo tình yêu đó cho mọi người biết rằng: Đức Chúa Trời của chúng tôi là Đức Chúa Trời tình yêu. A-men.




  • LỄ TIỆC THÁNH

    LỄ TIỆC THÁNH

    LỄ TIỆC THÁNH
    Anh chị em rất thân mến, sáng hôm nay, trong giờ phút thiêng liêng này chúng ta cùng nhau cử hành thánh lễ tiệc thánh.
    Chúng ta hãy dự thánh lễ này một cách hết sức cung kính và sốt sắng với tất cả lòng tin yêu của chúng ta. Chúa sẽ ban ơn lành cho chúng ta.

    Để chúng ta không bất xứng khi dự lễ tiệc thánh, trước hết chúng ta hãy cầu nguyện trong tinh thần thống hối, ăn năn.

    Như lời của Chúa Jêsus truyền cho thánh Phao-lô rằng: “Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này.”

    Đọc Thi-thiên 51

    Chúa Cứu Thế Jêsus đã thiết lập Lễ Tiệc Thánh. Và Ngài phán dạy rằng: “ Hãy làm điều này để nhớ đến ta”.

    Nhưng thường chúng ta chỉ dừng lại tại đó nhưng sáng nay, chúng ta phải nhấn mạnh đến mạnh đề kế tiếp mà lời Chúa phán: “ là mỗi lần anh em ăn bánh này, uống chén này nói về sự thương khó, sự chịu khổ của Chúa. Nói về tâm tình, đau thương và giá về sự chết của Chúa.

    Hãy nhớ rằng: Những lằn đòn, những lằn đòn mà Ngài chịu là để cho chúng ta được lành bệnh.
    “Vả, tôi có nhận nơi Chúa điều tôi đã dạy cho anh em: Ấy là Đức Chúa Jêsus, trong đêm Ngài bị nộp, lấy bánh, 24 tạ ơn, rồi bẻ ra mà phán rằng: Nầy là thân thể ta, vì các ngươi mà phó cho; hãy làm điều nầy để nhớ ta.”

    Nầy là thân thể ta vì các con mà phó cho

    Chúng ta cùng dâng nên Chúa lời tạ ơn, vì sự chữa lành của Chúa, vì sự dự phần trong thân của Chúa.

    Cũng một thể ấy, sau khi ăn bữa tối rồi, Ngài lấy chén và phán rằng: Chén nầy là sự giao ước mới trong huyết ta; hễ khi nào các ngươi uống, hãy làm điều nầy để nhớ ta. Ấy vậy, mỗi lần anh em ăn bánh nầy, uống chén nầy, thì rao sự chết của Chúa cho tới lúc Ngài đến.

    Huyết của Đức Chúa Jêsus Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta. Vì tội ác của chúng ta đỏ như hồng điều, thì Chúa cũng sẽ tẩy sạch chúng ta trắng như lông chiên. Phương đông xa cách phương tây bao nhiêu thì Ngài đem tội lỗi và sự vi phạm của chúng ta quăng xa bấy nhiêu bởi quyền năng của sự tha thứ của Ngài.

    Giao Ước mới của Chúa, chúng ta vui mừng nhận lãnh sự tha thứ của Chúa, chúng ta cùng uống.

    Bài hát: TÔN VINH CHÂN THẦN NGUỒN MUÔN ƠN PHƯỚC.

    Cầu nguyện chúc phước.

    NGUYỆN XIN ĐỨC CHÚA TRỜI BA NGÔI, BAN ĐẦY TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA ĐỨC CHÚA CHA, ÂN ĐIỂN CỦA ĐỨC CHÚA CON, SỰ THÔNG CÔNG, DẪN DẮT CỦA CHÚA THÁNH LINH ĐỂ CHÚNG CON CÓ THỂ ĐI TRÊN CON ĐƯỜNG THẬP TỰ GIÁ CHO ĐẾN NGÀY CỨU CHÚA TRỞ LẠI. A-MEN.
  • BÀI GIẢNG LỄ TIỆC THÁNH

    BÀI GIẢNG LỄ TIỆC THÁNH


    MINH HỌA: CÂU CHUYỆN VẾT MỔ CỦA VỢ KHI SINH CON
    Ta ban cho các ngươi một điều răn mới, nghĩa là các ngươi phải yêu nhau; như ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy. 35 Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta.

    Chúa Jêsus thiết lập Lễ tiệc Thánh là một thánh lễ biểu lộ tình yêu thương của Ngài.
    Tình yêu chính là trọng tâm, là nguồn suối và là chót đỉnh của mọi sinh hoạt trong Hội Thánh.
    1.    Lễ tiệc thánh biểu lộ tình yêu của Chúa Jêsus dành cho Chúa Cha và dành cho nhân loại.
    Chúa Jêsus đã yêu mến Chúa Cha và yêu mến cho đến cùng và cũng yêu mến chúng ta và nhân loại như trong Phúc Âm đã ghi là yêu mến cho đến cùng.
    Và vì Ngài yêu mến Chúa Cha cho đến cùng cho lên Ngài sẵn sàng dâng hiến sự sống của mình lên cho Chúa Cha.

    Chính vì thế Lễ tiệc Thánh là một thánh lễ của tình yêu tự hiến dâng cho Thiên Chúa làm của lễ, làm hy tế.
    Rồi vì yêu mến nhân loại, yêu mến chúng ta cho nên Ngài cũng tự hiến bản thân của Ngài trở nên lương thực nuôi dưỡng sự sống vĩnh hằng trong chúng ta.

    Một khía cạnh khác của tình yêu trong Lễ Tiệc Thánh đó là tình yêu vượt qua.
    Chúa Jêsus yêu mến Chúa Cha và Ngài hết sức vượt qua được thế gian này để về cùng Đức Chúa Cha và nên một với Chúa Cha.

    Không chỉ như vậy mà Ngài còn hứa ban cho tất cả những ai tin Ngài để về cùng Chúa Cha.

    2.    Lễ tiệc thánh là biểu tượng của tình yêu hiệp thông
    Yêu nhau thì muốn gắn bó với nhau, thậm chí nên một với nhau, là một với nhau. Chúa Jêsus yêu mến Chúa Cha vô vàn cho nên chỉ muốn trở về cùng Chúa Cha nên một với Chúa Cha.

    Và tình yêu của Ngài đối với nhân loại này cũng thế, Ngài đã nhập thế để gắn bó với con người không thể tách rời được.

    Ngài đã hy sinh mạng sống của mình, dâng mạng sống của mình để biểu lộ cái tình yêu muốn nên một, muốn trở thành một với nhân loại, với con người chúng ta.

    Để có được tình yêu như vậy thì đòi hỏi một điều đó là:
    1. Sự hạ mình.
    Bởi vì có hạ mình thì mới có thể nâng người khác nên. Chúa Jêsus có hạ mình thì mới có thể nâng chúng ta nên.

    Có hạ mình thì mới có thể yêu thương bởi vì yêu thương là đặt mình ở dưới người khác, đặt người khác nên trên mình. Để biểu lộ lòng kính trọng và yêu mến.
    Và đã là yêu thương thì phải:
    2. Phục vụ
    Phục vụ Đức Chúa Trời, phục vụ con người. Giăng 13: Đức Chúa Jêsus rửa chân môn đồ.
    Mà nếu không có hạ mình thì không có thể phục vụ, phục vụ Đức Chúa Trời cũng chẳng được mà phục vụ con người lại càng không được.

    Chính vì thế mà cái cử chỉ hạ mình của Chúa Jêsus trong việc rửa chân cho các môn-đệ của Ngài là một sự hạ mình thẩm sâu.

    Sự mình tột cùng nhất là sự hạ mình chết trên thập tự giá.
    Chúng ta xin Chúa cho chúng ta hiểu được tình yêu và đón nhận tình yêu của Ngài. Không những bằng đầu óc, trí tuệ này mà còn bằng cá trái tim của mình nữa, bằng cả cái tâm hồn và bằng cả cuộc sống của chúng ta.

    Chúng ta phải yêu mến Ngài bằng cả cuộc đời của chúng ta, vì Ngài là Đấng đáng để chúng ta tôn thờ, ngoài Ngài thì không có vua chúa của trần gian này đáng để chúng ta tôn thờ hết.

    Không chỉ chúng ta đón nhận tình yêu của Ngài cho bản thân riêng chúng ta thôi đâu mà còn phải loan báo tình yêu ấy cho những người hư mất biết đến tình yêu của Ngài nữa.



  • CON ĐƯỜNG CHÚA ĐI

    CON ĐƯỜNG CHÚA ĐI

    Đề tài: CON ĐƯỜNG CHÚA ĐI
    KINH THÁNH:  MÁC 10:32-34
    Nhập đề:
    TRÂN TRỌNG KÍNH CHÀO QUÝ VỊ! TRONG DANH CHÚA GIÊ XU CHRIST.
    Tôi cuốn đời tôi như thợ dệt cuốn vải nó.
    Con như người thợ dệt, đang mải dệt đời mình, bỗng nhiên bị tay Chúa cắt đứt ngay hàng chỉ. (Is 38:10-12).
    Thánh ca làm thăng hoa niềm vui sướng, làm vơi bớt nỗi sầu khổ, xua đi mọi bệnh tật, xoa dịu những cơn đau và đẩy lùi mọi sự phẫn uất. (J. Amstrong)
    Bố cục: Gồm 4 CHỮ C:
    1.                CON ĐƯỜNG CÔ ĐƠN (CÂU 32a)
    Đây là giai đoạn cuối cuộc đời của Ngài, những lần trước thì Ngài đi giữa và Ngài đi sau, nhưng lần này Ngài lại đi trước, tại sao?
    Trong Phúc Âm Mat 26:2  Đức Chúa Giê xu phán trước cùng các môn đồ mà rằng:  Các ngươi biết rằng còn hai ngày nữa thì đến lễ Vượt Qua, [†] và Con người sẽ bị nộp trong tay kẻ có tội để chịu đóng đinh trên cây thập tự.
    Ngài không phải đến để chỉ là một em bé, hài nhi bé bỏng nằm mãi trong máng cỏ, nhưng Ngài đã lớn lên và hướng đến ngọn đồi. đó là đồi gô gô tha. Nơi đây cái chết đang chờ đợi Ngài. Nơi đây Ngài bị sỉ nhục, bị nhiếc móc, bị nhạo báng, bị đau đớn và bị xử tử.
    Đây là chỗ mà Đức Chúa Trời sẽ thi hành chương trình cứu chuộc cho toàn nhân loại. Đây là chỗ mà Con Đức Chúa Trời đi trên con đường cô đơn nhất.
    Ngài đã giáng sinh trong chỗ tầm thường nhất, hèn hạ nhất, bần cùng nhất, nhưng Ngài cũng đi trên con đường cô đơn và chết một cái chết nhục nhã nhất đó là trên cây thập tự.
    Lời Chúa trong câu 33 Ngài phán cùng các môn đồ rằng: “Nầy, chúng ta lên thành Giê-ru-sa-lem, Con người sẽ bị nộp cho các thầy tế lễ cả cùng các thầy thông giáo; họ sẽ định Ngài phải bị tử hình, và giao Ngài cho dân ngoại. 34 Người ta sẽ nhạo báng Ngài, nhổ trên Ngài, đánh đập Ngài mà giết đi; sau ba ngày, Ngài sẽ sống lại.”
    Minh họa: Phi-e-rơ đem Ngài riêng ra, mà can gián Ngài.”  (Mac 8:32)
    Khi Chúa bảo Ngài phải lên Giê… Phi e rơ kéo Ngài ra và bảo rằng: Đức Chúa Trời nào lỡ vậy, không được. Không thể nào Chúa phải chết.
    Phi-e-rơ muốn Chúa Cứu Thế làm vua, chớ không phải làm người đầy tớ thống khổ. Ông muốn nhận lãnh vinh quang của việc theo Đấng Mê-si-a, chớ không phải là việc bị bắt bớ ngược đãi. Ngài đến để đội mão triều thiên chứ không phải là đội mão gai. Cho nên, Phie-rơ đã không hiểu được chương trình cứu chuộc của Đức Chúa Trời lên ông can gián, đây cũng là chỗ cô đơn mà Cứu Chúa đã âm thầm gánh chịu.
    Minh họa: Trong vườn Ghết-sê-ma-lê Cứu Chúa đã tranh đấu với những nỗi thống khổ đau đớn đến tận tâm can, Ngài đã đi một chỗ vắng vẻ để cầu nguyện, trong lúc đó tất cả các môn đồ đang ngủ say xưa, thầy sắp phải bị bắt, bị đánh đập, bị giết nhưng chẳng một môn đệ nào hiểu được, chia sẻ và an ủi hay ở với Ngài cả. Đó là Chúa đang đi con đường cô đơn.
    Trên đường ra pháp trường Ngài phải gánh vác cây thánh giá nặng nề, sức đã cùng kiệt, thân tan nát vì bị tra tấn nhưng họ bắt Ngài phải vác cây thập tự lớn, chẳng một môn đồ nào ghé vai chung sức chịu khổ với Ngài, tất cả các môn đồ đều chạy tán loạn để lo cứu thân còn người thầy chịu tan nát xả thân vì nhân loại. Đó là Chúa đang đi con đường cô đơn nhất.
    Tại trên thập tự giá, đám đông kêu lớn tiếng đóng đinh hắn, đám đông nhiếc móc Chúa, sỉ nhục Chúa, nếu ngươi là Con Đức Chúa Trời thì hãy tự cứu lấy mình đi. Đó là Chúa đang đi con đường cô đơn. Họ không biết rằng: Ngài bị người ta đóng đinh là bởi cớ tội lỗi của chính họ. chính tội lỗi của họ mà Ngài phải đóng đinh, nhưng Ngài đã bị chính những kẻ đó nhục mạ Ngài. Đó là Ngài đang đi trên con đường cô đơn nhất.
    Khi Ngài chút hơi thở cuối cùng: Ngài đã kêu lớn tiếng Đức Chúa Trời tôi ôi, Đức Chúa Trời tôi ôi, sao Ngài lìa bỏ con.
    Loài người lìa bỏ Ngài, Đức Chúa Cha lìa bỏ Ngài vì tội lỗi của nhân loại mà Ngài đã mang. Đó là Chúa đã đi con đường cô đơn.

    Thưa quý vị!
    Đời sống Cơ Đốc nhân không phải là con đường lát đá bằng phẳng, dẫn tới sự giàu có và an nhàn. Đời sống Cơ Đốc nhân không phải là đi trên những tấm thảm lụa đỏ tiến lên bục vinh quang, nhưng luôn luôn đi kèm với những khó khăn, bắt bớ, mất mát, đau khổ và hy sinh và cô đơn. Tin Chúa luôn luôn có những thập tự giá, những gánh nặng đau thương, tin Chúa luôn có những mão gai đâm thấu con tim, theo Chúa có cả đồi gô-gô-tha nữa.
    Chúa đã đi trên con đường cô đơn, và chúng ta là con cái của Ngài khi chúng ta bước theo Ngài, chúng ta cũng đang đi trong con đường cô đơn ấy.
    Chúng ta như những con cá bơi ngược dòng đời, như con thuyền đi ngược chiều gió, chúng ta đang ở trong thế gian nhưng không yêu mến thế gian, không thuộc về thế gian là chúng ta đang cô đơn và đang đi trên con đường cô đơn cùng Cứu Chúa.
    Chúa Giê xu phán:   Hãy nhớ lời ta đã nói cùng các ngươi: Đầy tớ chẳng lớn hơn chủ mình. Nếu họ đã bắt bớ ta, ắt cũng bắt bớ các ngươi;” (Giăng 15:20)
    Minh họa: Trước kia, chúng ta chưa có Chúa chúng ta ở trong tội lỗi và bóng tối, chúng ta ở trong sự bất an, đau khổ, ngậm đắng nuốt cay, ôm hận trong lòng, mất tiền mất của, mất sức lực và thì giờ vào những sự mê tín. Thì không ai đếm xỉa hay cấm đoán, bắt bớ, sỉ nhục.
    Nhưng bây giờ, chúng ta là con của sự sáng, con Vua thánh trên trời, chúng ta nhận sự tha tội, sự sống đời đời, sự bình an thật và một quê hương hiển vinh thiên đàng thì bây giờ nhiều người chống đối, chế diễu, nhạo báng đó là chúng ta đang đi trên con đường cô đơn cùng Chúa.
    Trước khi chúng ta có nhiều bạn bè ăn uống, nhậu nhẹt, nhưng bây giờ chúng ta tin Chúa bạn bè bắt đầu xa lánh chúng ta, đó là chúng ta đang đi trên con đường cô đơn của Chúa.
    Khi chúng ta có Chúa Giê xu ngự vào và Ngài biến đổi chúng ta, chúng ta không nói tục tĩu nữa, không uống rượu, không cờ bạc, không ngồi lê nói xấu thì bị mang tiếng là: yếu đuối, đàn bà. Đó là chúng ta đang đi trên con đường cô đơn cùng Chúa.
    Minh họa: Có chỗ Kinh Thánh nói: khi bước theo Chúa phải bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ người thân yêu để bước theo tiếng gọi của Chúa.
    Trong đời sống của chúng ta khi nghe thấy tiếng gọi của Chúa thì chúng ta phải sẵn sang chấp nhận đi trên con đường cô đơn đó.
    Chồng vợ chúng ta chưa hiểu được, bắt bớ, cấm đoán, sỉ nhục và tại đó chúng ta phải đối diện và đi trên con đường cô đơn.
    Minh họa: Trong sự phục vụ phải đi trên con đường cô đơn mà Chúa đã đi.
    Trong gia đình thì vợ mình chồng mình không thông cảm, không giúp đỡ, trong người đồng lao thì xảy ra nhiều chuyện đấu đá, hiểu lầm nhau.
    IITi 1:15   15 Con biết rằng mọi người ở xứ A-si đã lìa bỏ ta.
    IITi 4:16   16 Khi ta binh vực mình lần thứ nhứt, chẳng có ai giúp đỡ; hết thảy đều lìa bỏ ta. Nguyền xin điều đó đừng đổ tội về họ!
    Thánh tiến sĩ Augustinô đã xác nhận: “Ngài có đó khi ta tưởng mình cô đơn, Ngài nghe ta khi chẳng ai đáp lại, Ngài thương ta khi mọi người hững hờ”.
    2.                CON ĐƯỜNG CAN ĐẢM ( Câu 32b)
    Đi đến chỗ chết, phi-e-rơ can ngăn nhưng Ngài đã quở trách.
    Chúa đem 12 người riêng ra, Ngài phán rằng: chắc chắn Ngài phải đi qua, thái độ của mọi người ngạc nhiên, sợ hãi. Nhưng đây là sứ mạng của Chúa, đây là con đường cứu chuộc cho toàn thể nhân loại. Ngài không sợ, Ngài can đảm.
    Tôi hình dung ra họ tìm cách trao đổi với Ngài để đừng đi lên nơi ấy. Tôi dám chắc rằng họ đã tìm cách làm cho Ngài phải đổi ý. Từng nỗ lực đã thất bại và Chúa Jêsus cứ tiếp tục hướng tới chỗ hẹn của Ngài với sự chết.
    Minh họa: Hội Thánh ngày nay thực sự cần những con người can đảm như thế.
    Sự sợ hãi ấp ủ trên Hội Thánh. Sợ cho sự sống còn của chúng ta, sợ cho công việc của chúng ta, sợ đánh mất danh tiếng, sợ lẫn nhau.
    Các môn đồ đã lo sợ cho Chúa Jêsus, nhưng họ cũng lo sợ cho bản thân họ! Đây chẳng phải là điều mà họ ký thác cho. Họ đi theo Ngài vì họ tin rằng Ngài là Đấng Mêsi. Họ đi theo Ngài vì họ tin rằng Ngài sắp sửa thiết lập Vương quốc của Ngài. Họ đi theo Ngài vì họ sẽ đồng trị với Ngài. Giờ đây sự việc cho thấy họ sẽ đồng chết với Ngài và họ đâm sợ hãi.
    Mặc dù họ lo sợ; mặc dù họ không thể ngăn Chúa Jêsus đừng đi lên thành Jerusalem; và dù họ muốn bỏ đi, họ cứ tiếp tục đi theo Ngài. Đúng đây là một bằng chứng! Họ đã quyết đi theo Chúa Jêsus cho dù việc đi theo ấy có nghĩa là họ sẽ đồng chết với Ngài. Mọi cảm xúc của họ được tóm lại bởi Thôma ở Giăng 11:16 “Chúng ta cũng hãy đi tới đó đặng chết với Ngài!”

    Minh họa: Chúng ta có can đảm để nói lên niềm tin và đức tin của chúng ta nơi Chúa.
    Chúa Giê xu phán: "Ta nói cùng các ngươi ai sẽ xưng ta trước mặt thiên hạ, thì con người cũng sẽ xưng họ trước mặt thiên sứ của Đức Chúa Trời." Lu-ca 12:8 )
    "Ai sẽ xưng ta trước mặt thiên hạ..." Mỗi con cái Chúa có bổn phận nói về Chúa cho mọi người, chỉ có chúng ta là những người tin Chúa, mới có thể nói về Chúa cho những người chưa biết, chưa nghe về Chúa để họ tin. Nếu chúng ta không nói về Chúa cho họ, thì không còn cách nào khác để họ biết Chúa.
    Có câu chuyện kể lại rằng: "Một hoàng đế của La Mã bảo kiến trúc sư Y Lạp xây một vận động trường vĩ đại tại La Mã, và hứa sẽ ban phần thưởng thật xứng đáng. Khi vận động trường làm xong, vua bèn tổ chức một buổi lễ để tuyên dương nhà kiến trúc. Khi mọi người đã ngồi chật vận động trường, các nghi lễ tuần tự tiến hành, và một trong những nghi lễ là cuộc vui mở các cửa chuồng sư tử đói ra và đem những Cơ Đốc nhân đến để sẵn sàng cho sư tử cắn xé. Kiến trúc sư được vinh hạnh ngồi bên cạnh vua, ông chứng kiến được cảnh tượng, những cảnh Cơ Đốc nhân lần lượt bị ném vào giữa bầy sư tử để bị cắn xé làm trò vui. Trước cảnh này kiến trúc sư bèn bước tới trước vua và dõng dạc nói lớn: "Tôi cũng là Cơ Đốc nhân" Ngay lập tức vua truyền bắt ông quăng vào giữa bầy sư tử.
    Chúng ta là các Cơ Đốc nhân, người của Chúa Cứu Thế, chúng ta có thể làm như những người tuận đạo đã làm không? Chúng ta có dám đứng trước đám đông, những người thù nghịch với Chúa mà nói lớn về Phúc Âm cứu rỗi của Chúa và xưng mình là Cơ Đốc nhân không?
    Minh họa: Phi-e-rơ nói can đảm nhưng không có đức tin can đảm. dẫu tôi phải chết với thầy chứ không bỏ thầy đâu.
    Trong Thánh Kinh sách Khải Huyền có lời quả quyết rằng: “ Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng gớm ghét, kẻ giết người, kẻ dâm loạn, kẻ phù phép, kẻ thờ thần tượng, và phàm kẻ nào nói dối, phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng: Đó là sự chết thứ” (Kh 21:8 )

    "Anh chị em hãy mạnh mẽ trong Chúa và trong sức mạnh dũng mãnh của Ngài." (Ê-phê-sô 6:10)
    Minh họa: Một học trò nam người Nhật đã có lần bày tỏ sự can đảm của mình trong một cách thức khiến nhiều người trong chúng ta phải hổ thẹn.

    Cậu bé này theo học một trường trong tỉnh Nagasaki với khoảng 150 nam sinh khác và chỉ có mình cậu là người Cơ-đốc. Vì nhà ở xa, cậu mang theo phần ăn trưa đến trường. Mỗi ngày khi bắt đầu ăn trưa, cậu bé dạn dĩ chắp tay cầu nguyện và xin được ban phước trên đồ ăn.

    Cậu bé có một số kẻ thù trong vòng các nam sinh; đám này tìm gặp ông thầy giáo và tố cáo em về tội "làm điều gì như là thuật phù phép." Do đó người thầy giáo cho gọi cậu lên trước cả lớp và hỏi đã làm gì vậy. Cậu bé trai đã nói ra cách dạn dĩ. Cậu giải thích rằng mình là một Cơ-đốc nhân, và điều cậu làm là sự cảm tạ Đức Chúa Trời và xin Ngài ban phước trên thức ăn.

    Trước sự ngạc nhiên của cậu bé, nguời thầy giáo sa nước mắt và gục đầu trên bàn giấy của mình. Đoạn ông ngước nhìn lên. "Con ơi," ông giải thích, "Thầy cũng là một người Cơ-đốc, nhưng ta đã sợ hãi không nói cho ai biết. Giờ đây, với sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời, thầy sẽ cố gắng để sống đúng như một Cơ-đốc nhân phải sống."

    Lòng can đảm của đứa trẻ đó đã mang cáo trách đến vị thầy giáo, đã cung cấp một mẫu mực cho ông, và đã đưa ông một sự dạn dĩ mới. Bản thăm dò của chúng tôi với hàng trăm ngàn người Cơ-đốc trên khắp thế giới chỉ ra rằng hầu hết tín nhân Cơ-đốc không đi làm chứng vì lòng sợ hãi của họ. Hồ sợ sệt bởi một điều gì tựa như những núi khổng lồ của sự vô tín ở quanh mình. Nhưng, như việc Gô-li-át ngã gục trước cậu bé chăn chiên Đa vít, kẻ khổng lồ vô tín cũng sẽ ngã nhào trước chúng ta, nếu chúng ta mạnh mẽ và can đảm trong Chúa như lời Kinh-thánh Ê-phê-sô 6:10, "anh chị em hãy mạnh mẽ trong Chúa và trong sức mạnh dũng mãnh của Ngài."

    Làm thế nào để chúng ta có thể mạnh mẽ, can đảm trong Chúa, và đi làm chứng không sợ hãi? Chẳng bởi sức riêng của chúng ta, nhưng bởi năng quyền của Đức Thánh Linh. Đức Thánh Lính là Đấng duy nhất có thể làm chúng ta có năng lực thắng hơn sự sợ hãi. Khi chúng ta công bố Lời hứa của Đức Chúa Trời và nhận lấy được sức mạnh cùng sự đầy tràn Thánh Linh của Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ có can đảm để thực hiện những gì Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm trong sự dạn dĩ đưa tin lành đến những người khác.

    3.                CON ĐƯỜNG CHẾT (Câu 33)
    Chúa Giê xu bị xử tử, Chúa Giê xu có tội tình gì mà Ngài phải bị xử tử.
    Nhưng trong Kinh Thánh nói: Họ sỉ nhục Ngài, chế diễu Ngài, đánh đập Ngài rồi họ giết Ngài.
    Có những lúc chúng ta cũng sỉ nhục Chúa, đóng đinh Chúa.
    Khi chúng ta làm vấp phạm người khác chúng ta cũng đang đóng đinh Chúa,
    Giận cá chém thớt, vô tình làm hại cho thế hệ con cháu của mình.
    Tiền bạc thì lem nhem, tình cảm thì bất chính.
    Tại đó, chúng ta đang đóng đinh Chúa.
    Ông ăn chả bà ăn nem là đang đóng đinh Chúa.

    Chúa bị sỉ nhục, đánh đập và chịu chết để trả giá cho chúng ta.
    Bài thánh ca:  Ta hi sinh vì con hết, Huyết tuôn tim nầy tan tành, 
    Ðem con ra từ nơi chết, Chuộc tội đặng con lại sanh; 

    Ta đã phó tánh mạng cho con rồi, Phó chi cho ta, con ôi?
    Ta đã bỏ hết vì con kia rồi, Bỏ chi cho ta, con ôi?
    Ta đã gánh hết vì con kia rồi, Gánh chi cho ta, con ôi?
    Ta phó hết bữu vật cho con rồi, Ðem chi cho ta, con ôi?
    Con đường chúng ta đi là phải chết đi cái xác thịt mỗi ngày.
    Đọc Ga-la-ti 2:20 Câu căn bản: Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi. Hiện nay tôi sống trong thể xác, tức là tôi sống trong đức tin nơi Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi và phó chính mình Ngài vì tôi.

    Hạt mì kia không chết đi thì không sống lại được kết quả.

    Minh họa:
    Những tổ phụ sau thời các sứ đồ đã nói rằng: Chính cái tên lính đã lấy giáo đâm vào hông Ngài đã được chữa lành, lúc đó ông đang bị bệnh và máu của Chúa đã phun vào ông và ngay lập tức ông đã được lành.

    4.                CON ĐƯỜNG CHIẾN THẮNG
    Con đường chiến thắng, Ngài đã sống lại, Ngài đã phục sinh.
    Bằng chứng Chúa sống lại là: Ngài thay đổi cuộc đời chúng ta.
    Chúa biến cải chúng ta.
    Ngài đã sống trong tôi,
    Ha-lê-lu-gia Chúa đang sống trong tôi.
    Vì Giê xu sống tôi bước đi với hy vọng.
    Tin đạo thì dễ nhưng sống đạo khó quá, nhiều khi mình rất sợ khi mình không làm gương cho con cái, cháu chắt.
    Cái miệng này hay tục tĩu, hay thêm mắm, thêm muối để gây ra những sự chết.
    Chúa đắc thắng vinh quang
    Và xin Chúa hãy cho con dành cho Chúa và học lời Chúa riêng tư với Chúa.
    CÓ người đã nói rằng: Dù người ta có thể chối bỏ tất cả phép lạ trong Thánh Kinh thì còn một phép lạ nữa mà người ta không thể chối cãi được đó là: hàng triệu các con cái của Ngài sẽ đứng lên làm chứng về sự thay đổi kỳ diệu của mình.




  • ĐỀ TÀI: TÌNH YÊU TỰ HẠ CỦA CHÚA JÊSUS TRONG BÀN TIỆC THÁNH

    ĐỀ TÀI: TÌNH YÊU TỰ HẠ CỦA CHÚA JÊSUS TRONG BÀN TIỆC THÁNH

    ĐỀ TÀI: TÌNH YÊU TỰ HẠ
    GIĂNG 13
    Anh chị em rất thân mến,
    Sáng nay chúng ta cùng nhau suy nghĩ về Lễ tiệc thánh là biểu tượng và mầu nhiệm của tình yêu.

    Thánh lễ tiệc thánh hay còn được gọi là thánh lễ tiệc ly, vì nó diễn tả sự chia ly của Chúa Jêsus đối với các môn-đệ của Ngài.

    Trong Lễ tiệc thánh Chúa Jêsus rửa chân cho các môn-đệ thì hôm nay cũng vậy chúng ta cử hành nghi thức rửa chân cho nhau.

    Trong Lễ tiệc thánh Chúa Jêsus cầm bánh và phán rằng: Đây là thân thể ta vì các con mà phó cho, và Ngài cầm chén và phán rằng: Đây là chén trong huyết ta sẽ đổ ra cho các ngươi phần nhiều người được tha tội.

    Sau bữa tiệc thánh, Chúa Jêsus rời nhà tiệc ly và đi vào vườn Ghết-sa-mê-nê. Ở đó Chúa trải qua một cơn thống hối khủng khiếp đến nỗi những giọt mồ hôi rơi xuống nặng như những giọt máu.

    Đi vào vườn Ghết-sê-ma-nê là nói về cuộc khổ nạn và cái chết trên thập tự giá.  Rửa chân và và thiết lập Lễ tiệc thánh có thể tưởng chừng như những hành động rời rạc nhưng thực sự nó mang một ý nghĩa duy nhất:

    Có một sợi chỉ xuyên suốt những hành động đó của Chúa Jêsus và ý nghĩa đó là:
    1. Sự Tự Hạ mình của Thiên Chúa.
    Đức Chúa Trời đã hạ mình cho đến tận cùng, là Đức Chúa Trời mà lại đi rửa chân cho con người, chúng ta giống như Phi-e-rơ không hiểu được.
    Nhưng mà bằng hành động rửa chân cho các môn-đệ Chúa Jêsus diễn tả một Đức Chúa Trời hoàn toàn khác. Một Đức Chúa Trời dám cúi xuống để rửa chân cho con người.

    Đã gọi là Đức Chúa Trời thì chúng ta thường tuyên xưng trong Bài Tín Điều Các Sứ Đồ là: Đấng Toàn Năng.

    Và trong cuộc sống hằng ngày, khi nói đến quyền lực, quyền lực. Người có quyền thế trong đời này thì hà hiếp, áp bức người khác. Vậy mà Đức Chúa Trời toàn năng, một Đức Chúa Trời toàn năng mà bây giờ lại chấp nhận trở thành một phạm nhân bị người ta đóng đinh trên thập tự giá.

    Đức Chúa Trời toàn năng mà lại đi hiến dâng để làm của ăn, của uống cho để cho người ta được sống thì nghĩa là làm sao?

    Đó là một sự mầu nhiệm, Đức Chúa Trời hạ mình cho đến cùng.

    Bởi vì có hạ mình thì mới có thể nâng người khác nên. Chúa Jêsus có hạ mình thì mới có thể nâng chúng ta nên.

    Có hạ mình thì mới có thể yêu thương bởi vì yêu thương là đặt mình ở dưới người khác, đặt người khác nên trên mình. Để biểu lộ lòng kính trọng và yêu mến.
    Và đã là yêu thương thì phải:

    Và ẩn ở đằng sau của sự hạ mình của Chúa Jêsus là gì? Trở lại với những kinh nghiệm của anh chị em.

    Minh họa: Chúng ta sống ở trong xã hội, tôi dám hỏi anh chị em là có ai ở trong xã hội này mà có thể bắt anh chị em quỳ gối trước mặt họ và rửa chân cho họ không?

    Không ai dám, và cũng không đời nào anh chị em làm.
    Nhưng trong thực tế, khi trở về gia đình là nhà của chúng ta thì có đứa con nhỏ, có đứa cháu nhỏ, anh chị em có quỳ gối xuống mà rửa chân cho nó không?
    Chúng ta thậm chí là làm công việc đó hằng ngày, chứ không phải một lần.
    Quỳ gối xuống trước mặt một đứa nhỏ, rửa chân cho nó, lau chân cho nó mà trong lòng chan chứa niềm vui. Tại sao vậy?

    Là vì cái hành động rửa chân của anh chị em nó không phát xuất từ một áp lực từ bên ngoài nhưng nó phát xuất từ tình yêu bên trong. Tình yêu của người cha, tình yêu của người mẹ, tình yêu của ông bà thương con, thương cháu.

    Tôi tin là cái kinh nghiệm rất đơn sơ đó giúp cho chúng ta hiểu tại sao Đức Chúa Trời tự hạ mình như vậy.

    Tại sao Đức Chúa Trời toàn năng mà lại đi rửa chân cho chúng ta, tại sao Đức Chúa Trời toàn năng lại đi phó mình cho chúng ta?

    Câu trả lời duy nhất là bởi vì Đức Chúa Trời đó là tình yêu. Thế thôi. Cho nên chúng ta quy tụ ở đây để kỷ niệm sự thương khó và Phục sinh của Chúa Jêsus xin cho mắt chúng ta biết mở ra để khám phá cái tình yêu tự hạ mình của Thiên Chúa.

    Để rồi khi khám phá ra tình yêu tự hạ mình đó thì cái thái độ của chúng ta là tìm cách để đáp lại tình yêu này.

    Yêu nhau thì muốn gắn bó với nhau, thậm chí nên một với nhau, là một với nhau. Chúa Jêsus yêu mến Chúa Cha vô vàn cho nên chỉ muốn trở về cùng Chúa Cha nên một với Chúa Cha.
                                           
    Và tình yêu của Ngài đối với nhân loại này cũng thế, Ngài đã nhập thế để gắn bó với con người không thể tách rời được.

    Ngài đã hy sinh mạng sống của mình, dâng mạng sống của mình để biểu lộ cái tình yêu muốn nên một, muốn trở thành một với nhân loại, với con người chúng ta.

    Minh họa: Câu chuyện vết sẹo mổ của vợ khi sinh con!

    Anh chị em là những bậc làm cha mẹ trong gia đình có nhiều khi chúng ta có lỗi khổ tâm này:
    Cái đứa con mình thương nó hết sức mà vì thương nó cho nên dạy dỗ nó để nó không hư hỏng, để nó không mất cuộc đời của nó.

    Vậy mà nhiều khi nó không hiểu mình, nó cho rằng mình giới hạn và cấm đoán nó.
    Nhiều khi chúng ta cũng cư xử với Đức Chúa Trời y như vậy không khác gì cả.
    Chúa yêu thương chúng ta cho nên Ngài ban Lời hằng sống của Ngài cho chúng ta để hướng dẫn cuộc đời chúng ta để chúng ta sống một cuộc đời theo đúng với phẩm giá con người là con cái Chúa.

    Nhưng mà rất nhiều lần chúng ta chỉ thấy Lời Chúa là gánh nặng, theo Chúa là gánh nặng, tin Chúa là gánh nặng. Mình còn nghĩ rằng Đức Chúa Trời tìm cách tước đoạt tự do của mình.

    Và chúng ta rất rất rất ư là bủn sỉn với Chúa.

    Minh họa: Có một lần tôi đón con đi học tại cổng trường và tôi quan sát thấy: Các bậc cha mẹ đưa con đến trường, và chiều chiều lại đón con trở về.
    Một hôm tôi đứng ở cổng trường nhìn thấy một người mẹ dắt đứa con của mình và thằng bé nó đòi mua một cây kem, và mẹ nó mua cho nó. Nhưng khi người mẹ nó bảo rằng: cho mẹ mút một cái thế mà nó nhất định không cho. Vì nó nghĩ rằng cái kem là của nó chứ không phải là của mẹ nó.

    Thế tôi hỏi anh chị em là anh chị em là bậc cha mẹ anh chị em không có đủ tiền để mua một cây kem cho bản thân à? Chúng ta có thể mua đến triệu cái. Nhưng tại sao mà lại phải xin con. Xin là vì thương.
    Giá như thằng bé nó hiểu được điều đấy nó cho mẹ nó mút một cái thì người mẹ nó hạnh phúc biết bao. Và chắc mẹ nó đã khen nó: Sao con hiếu thảo quá, dễ thương quá.

    Ấy thế mà chúng ta cư xử với Đức Chúa Trời y như cái thằng bé ích kỷ.
    Toàn bộ cái sự sống của chúng ta, hiện hữu con người của chúng ta là do Chúa ban cho chúng ta. Vậy mà chúng ta bủn sỉn với Ngài quá tính toán với Chúa từng chút một.

    Cho nên, tôi cầu xin Chúa cho mỗi chúng ta biết mở mắt để hiểu được cái tình yêu tự hạ mình, tự bỏ mình, tự phó mình của Thiên Chúa cho chúng ta lớn lao là như thế nào.

    Và hiểu được và tiếp nhận tình yêu cao sâu vời vợi đó rồi thì nhờ đó mình đáp lại bằng tấm lòng con thảo.

    Và đồng thời để mình tập sống cái tình yêu ấy trong cuộc đời của mình, sống với tình yêu bằng đời sống tự hạ mình và hy sinh.

    Ngày hôm nay, họ nói về tình yêu nhiều lắm, hát tình yêu từ sáng đến tối, làm thơ về tình yêu rất là hay nhưng nhiều khi chúng ta giống như thế gian quan niệm rằng: Tình yêu là chiếm đoạt, là hưởng thụ chứ không phải tình yêu là cho đi, là trao ban, hiến tặng, hy sinh.

    Cho nên, là đổ vỡ rất nhanh.


    Chúng ta phải xin Chúa cho mình học được cái tình yêu tự hạ đó để thể hiện đời sống ngay trong gia đình, ngay trong Hội Thánh và lúc đó chúng ta bắt đầu giới thiệu, làm chứng và loan báo tình yêu đó cho mọi người biết rằng: Đức Chúa Trời của chúng tôi là Đức Chúa Trời tình yêu. A-men.

  • Giáo lý Thánh Kinh: Bài 10 - Sự kiện Phục sinh

    Giáo lý Thánh Kinh: Bài 10 - Sự kiện Phục sinh

                

    I.                  PHỤC SINH LÀ SỰ KIỆN LỊCH SỬ
    Tôi trích dẫn câu nổi tiếng của Thánh Phao-lô: “Lại nếu Đấng Christ đã chẳng sống lại, thì sự giảng dạy của chúng tôi ra luống công, và đức tin anh em cũng vô ích.” ( ICo 15:14)

    Bản dịch của Công Giáo dịch là: “Nếu kẻ chết không sống lại, thì Ðức Kitô cũng đã không sống lại. Mà nếu Ðức Kitô đã không sống lại, thì lời giảng của chúng tôi sẽ nên trống rỗng, và Ðức Tin của anh em cũng ra trống rỗng.”

    Câu này cho chúng ta thấy cái cốt lõi của đạo Tin Lành, câu này cũng cho thấy tính trung tâm của mầu nhiệm Chúa Jêsus Phục Sinh.

    Trong tất cả các lễ thì lễ Phục Sinh là lễ lớn nhất. Nhưng trong thực tế người ta cứ chạy theo giáng sinh, giáng sinh mà không có Phục Sinh thì đạo của Chúa chỉ là đạo chết và lý thuyết như các tôn giáo khác.

    Giáng Sinh có vẻ vui hơn, giáng sinh có vẻ tổ chức long trọng hơn, giáng sinh thu hút người ta hơn.

    Từ góc độ đức tin thì lễ Phục sinh là quan trọng nhất.
    Trước hết, chúng ta cần nhìn nhận rằng Phục Sinh như là một sự kiện lịch sử, khi nói Phục sinh như là một sự kiện lịch sử tức là muốn nói một sự kiện đã thực sự xảy ra trong lịch sử của nhân loại.

    Thì mình phải dựa vào những mấu chốt nào để minh chứng?
    1.    NGÔI MỘ TRỐNG
    Kinh Thánh: Cả bốn sách Phúc âm đều đề cập đến sự kiện trọng đại này: Mat 28:1-8; Mác 16:1-8; Luca 24:1-10; Giăng 20:1-10.
    Tất cả bốn sách Phúc âm đều nói đến sự kiện ngôi mộ trống.
    Khi Chúa Jêsus chết trên thập giá, người ta hạ xác Ngài xuống rồi sau đó chôn táng trong mồ.

    Người Do-thái không chôn kẻ chết giống như Việt Nam, Việt Nam chúng ta thường đào huyệt rồi hạ quan tài xuống, lấp đất thế là chôn. Bây giờ không còn chỗ nữa thì mình hỏa táng.

    Bên Thượng Hải người ta còn rắc tro ở ngoài biển hoặc trên sông. Ở đất liền chỗ càng ngày càng khó cho nên người ta đã thủy táng.
    Người Do-thái thì người ta không làm như vậy, người Do-thái sống ở những vùng núi non, họ tìm những cái hốc đá rồi đặt người chết vào trong đó và lấy tảng đá lớn đậy ở bên ngoài.

    Cái tảng đá lớn che kín ở bên ngoài nó mang một nội dung, một ý nghĩa đó là quyền lực của thần chết, đã nằm ở trong đó rồi thì không có đường nào mà ra được nữa, quyền lực của thần chết.

    Khi chúng ta hiểu như vậy thì cái tảng đá trước ngôi mộ của Chúa Jêsus bị lăn ra khỏi cửa mồ, rồi có thiên sứ đứng ở trên tảng đá. Tất cả những sự kiện đó mà tin mừng kể lại nó đều có ý nghĩa chứ nó không chỉ đơn giản là một sự kiện.

    Chúng ta có thể tìm gặp trong tất cả bốn sách Tin-lành về câu chuyện về ngôi mộ trống.
    Trên bình diện tự nhiên thì sự kiện ngôi mộ trống chưa thể tự nó chứng minh được là Chúa Jêsus đã sống lại từ cõi chết. Tự nó chưa thể chứng minh được.

    Tại sao vậy? là bởi vì người ta có thể đưa ra nhiều cách giải thích. Ngay cả bà Ma-ri-ma-đơ-len khi bà ấy đến mộ từ sáng sớm mục đích là để xức dầu thơm cho xác Chúa Jêsus.
    Mà bà ấy thấy xác Chúa không còn nữa thì bà ấy có nghĩ là Chúa sống lại không? Không mà bà ấy nghĩ là người ta đem xác thầy đi đâu rồi.
    Thánh Ma-thi-ơ còn kể cho chúng ta một chi tiết nữa là vào thời bấy giờ khi xác Chúa Jêsus không còn ở trong ngôi mộ đó nữa thì những nhà lãnh đạo tôn giáo Do thái họ hoảng loạn và sai lính đi phao tin rằng: Ban đêm, các môn-đệ của Ngài đã ăn cắp xác thầy rồi phao tin rằng thầy mình đã sống lại.

    Người ta chôn Chúa Jêsus ở trong đó, người ta lấy tảng đá lớn người ta chắn ở ngoài, có khi người ta còn niêm phong nữa rồi có lính canh gác nữa vào lúc đó các môn-đệ của Chúa Jêsus ông nào ông đấy chạy ba chân bốn cẳng rồi chứ còn ai đâu nữa mà dám mò đến mà ăn cắp.

    Nhắc lại sự kiện đó để biết rằng tự nó ở ngôi mộ trống chưa phải là bằng chứng thuyết phục Chúa Jêsus sống lại từ cõi chết.

    Nhưng dầu sao đi nữa, ngôi mộ trống ấy vẫn là một dấu chỉ ( bằng chứng), dấu chỉ ( bằng chứng) là một cái gì đó là mắt mình thấy, tai nghe được, tay sờ mó được nhưng nó không chỉ ngưng ở đó mà nó diễn đạt một nội dung vô hình.

    Từ dấu chỉ đó các môn-đệ dần dần được dẫn đến niềm tin vào Chúa Jêsus phục sinh.

    Tin Lành Giăng có một chi tiết rất nhỏ nhưng mà rất hay: Đó là ông Phi-e-rơ và ông Giăng cùng chạy đến mồ, nhưng ông Phi-e-rơ vào trước, Giăng vào sau. Vào trong thì không thấy xác thầy đâu nữa mà chỉ thấy khăn niệm.

    Nhưng Giăng đã kết luận làm sao: Ông đã thấy và đã tin: “Si-môn Phi-e-rơ theo đến, vào trong mộ, thấy vải bỏ dưới đất, 7 và cái khăn liệm trùm đầu Đức Chúa Jêsus chẳng ở cùng một chỗ với vải, nhưng cuốn lại để riêng ra một nơi khác. 8 Bấy giờ, môn đồ kia đã đến mộ trước, cũng bước vào, thì thấy và tin. 9 Vì chưng hai người chưa hiểu lời Kinh thánh rằng Đức Chúa Jêsus phải từ kẻ chết sống lại. 10 Đoạn, hai môn đồ trở về nhà mình.” ( Giăng 20:7-10)
    Thấy ngôi mộ trống, thấy vải niệm thôi nhưng mà họ đã tin.
    Đây là một bằng chứng đã dẫn đến đức tin.

    Nếu chúng ta chỉ dừng lại ở ngôi mộ trống mà thôi thì chưa đủ.
    Cho nên, chúng ta đi thêm một bước nữa:       

    II.               NHỮNG LẦN HIỆN RA CỦA ĐẤNG PHỤC SINH
    Tôi cũng xin kê khai ra đây để chúng ta về nhà có thời gian đọc lại những đoạn Kinh Thánh này.
    Mt 28,9-20; Mc 16,14-18; Lc 24,36-39; Ga 20,19-23.
    Những lần đầu tiên được Chúa Jêsus phục sinh hiện ra là ai? Là những người đàn bà, phụ nữ.
    Chi tiết này, cũng đáng cho chúng ta những người phụ nữ suy nghĩ lắm. Chúa ưu tiên cho phụ nữ làm sao không biết mà mấy ông môn đồ từ ông Phi-e-rơ và Giăng đứng hàng thứ hai hết.

    Những người đầu tiên được Chúa Phục sinh hiện đến gặp gỡ lại là những người phụ nữ.

    Rồi chính những người phụ nữ ấy đi rao báo tin mừng về sự sống lại của Chúa Jêsus các môn đồ của Chúa.

    Rồi tiếp đến, Chúa Jêsus hiện ra với nhóm 12 người.
    Thánh Luca kể cho mình câu chuyện rất hay đó là: Hai môn-đệ đi về trên đường Em-ma-út.
    Thánh Phao-lô còn nói: Chúa Jêsus có một lúc hiện ra với hơn 500 người. (1Cor 15,4-8)

    Cho nên, không phải sự kiện ngôi mộ trống mà còn là những lần hiện ra của Chúa Phục sinh.

    Khi ta nối kết hai sự kiện này lại với nhau, sự kiện ngôi mộ trống chưa phải là bằng chứng thuyết phục Chúa Jêsus sống lại từ cõi chết nhưng nếu chúng ta liên kết với những lần Chúa Jêsus hiện ra với các môn-đệ thì sẽ thấy nó trở thành một bằng chứng mạnh mẽ và rất lớn.

    Ngoài ra, chúng ta nên để ý đến một điều thứ ba nữa đó là:

    III.           LỜI CHỨNG CỦA CÁC MÔN ĐỒ
    Cv 1:22 “Những chứng nhân về cuộc phục sinh của Đức Chúa Jêsus”
    Lời chứng của các môn-đồ của Chúa Jêsus.
    Khi gặp Chúa Jêsus Phục sinh rồi thì họ làm chứng và lời chứng của các ông không chỉ là bằng lời nói mà là bằng hiến dâng mạng sống.
    Văn hào nổi tiếng của Pháp là Passcan có nói một câu: “ Tôi chỉ tin vào một điều mà người rao giảng đó dám sống và dám chết cho nó”.
    Lấy cái câu của Passcan mà áp dụng cho các môn-đồ Chúa Jêsus thì chính xác 100%.
    Họ đã rao giảng Chúa Jêsus sống lại và làm chứng cho điều mình rao giảng bằng cách hiến dâng cả mạng sống.
    Cho nên, lời chứng đó có sức thuyết phục và trong thực tế, chúng ta thử nhìn lại mà xem cộng đồng tín hữu đầu tiên mà tin vào Chúa Jêsus. Những người anh chị em đầu tiên lúc đó họ có chạy ra xem ngôi mộ trống và thấy ngôi mộ trống. Đâu có…

    Rồi họ có được gặp gỡ Chúa Jêsus khi Ngài sống lại từ cõi chết không? Cũng không? Thế thì đức tin của họ dựa vào đâu? Dựa vào lời chứng của các môn-đồ Chúa Jêsus.

    Lúc đấy các sứ đồ là những người mà họ trực tiếp gặp gỡ, trực tiếp nghe các ông giảng dạy.

    Ông thánh Phi-e-rơ ông kể rất chi tiết: từ lúc Chúa bị bắt làm sao? Tao chối Chúa như thế nào? Chúa nhìn tao, tao buồn quá, tao khóc lóc làm sao cho đến lúc tao chạy ra ngoài mộ, tao thấy ngôi mộ trống như thế nào, rồi đến lúc tao gặp Chúa trên bờ biển rồi Chúa hỏi: Có yêu mến thầy không?

    Ông ấy kể rõ ràng là chứng nhân, và những anh chị em tín hữu đầu tiên đó tin vào Chúa Jêsus Phục sinh là dựa trên lời chứng của các sứ đồ.

    Ngay cả sứ đồ Thô-ma, lần thứ nhất Chúa hiện đến thì ông không gặp đâu, ông đi chơi ở đâu ấy mà. Nhưng lần thứ hai ông mới gặp. rồi các sứ đồ khác kể lại họ đã gặp Chúa ông có tin đâu? Mãi đến lần thứ hai, Chúa cho gặp thực sư và Chúa còn bảo: Anh bảo anh không tin bây giờ anh rơ tay ra đặt vào cạnh sườn tôi đây. Anh đưa ngón tay của anh sỏ vào đây coi.

    Chúng ta đọc lại sách Phúc âm mà cố gắng đặt mình vào trong hoàn cảnh lúc bấy giờ thì sẽ thấy nó sống động.
    Cho nên, niềm tin của các anh, các chị và của tôi đây vào Chúa Jêsus Phục sinh, chúng ta dựa vào lời chứng của các sứ đồ, dựa vào lời chứng của Thánh Kinh về ngôi mộ trống về những lần hiện ra của Đấng Phục Sinh để thấy là niềm tin của mình vào Chúa Jêsus Phục sinh là niềm tin có cơ sở, vững vàng chứ không phải là mê-tín, hoặc tin vu vơ.

    IV.           PHỤC SINH LÀ BIẾN CỐ SIÊU VIỆT
    Từ nẫy đến giờ, chúng ta đã nói về PHỤC SINH LÀ MỘT SỰ KIỆN LỊCH SỬ. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đây thôi thì chưa đủ, cho nên phải có một bước thứ hai để hiểu đúng về sự kiện Phục sinh.
    Hội thánh Tin Lành nói đến sự Phục sinh của Chúa Jêsus như là một biến cố siêu việt có nghĩa là vượt lên trên lịch sử, vượt lên trên sự hiểu biết tự nhiên của loài người.

    Đúng là Chúa Jêsus đã sống lại từ cõi chết, một sự kiện thực sự đã xảy ra trong lịch sử nhân loại, một sự kiện mà có những bằng chứng mà chúng ta đã nói là những ngôi mộ trống, là những lần hiện ra của Đấng Phục Sinh.

    Nhưng bây giờ, chúng ta đặt một câu hỏi: Giây phút mà Chúa Jêsus sống lại từ cõi chết và bước ra khỏi mồ có ai thấy không? Không biết có ai ở trong Hội Thánh này thấy không? Các sứ đồ cũng không thấy.

    Và hỏi rằng có sách Tin mừng nào mà kể lại diễn tiến, chi tiết về giây phút Chúa Jêsus sống lại từ cõi chết không? Không có.

    Không ai có mặt trong giây phút mà Chúa Jêsus bước ra khỏi mồ cũng không có một thánh sử nào, không có một cuốn nào trong Kinh Thánh kể lại chi tiết việc Chúa Jêsus sống lại từ cõi chết.

    Điều đó, cho mình thấy Phục sinh vừa là một sự kiện lịch sử, vừa là một sự kiện vượt lên trên lịch sử.

    Khi chúng ta đọc và tiếp cận các sách Phúc âm thì chúng ta thấy những lần Chúa Jêsus Phục sinh hiện ra cho các môn-đệ, các ông có tin là Chúa Jêsus sống lại không? Mà các ông nghĩ là thấy gì? Tưởng là thần.
    Bản Công giáo dịch là: Thấy ma. (Lc 24: 37)
    Và nếu mình ở trong hoàn cảnh lúc ấy thì mình cũng chỉ nghĩ được đến thế thôi. Làm gì có chuyện người chết mà sống lại.

    Và khi các môn-đệ nghĩ rằng mình thấy ma thôi, thì Chúa Jêsus Phục sinh đã chứng minh cho các ông bằng cách nào? Ngài phán rằng: Sao các ngươi bối rối, và sao trong lòng các ngươi nghi làm vậy? 39 Hãy xem tay chân ta: Thật chính ta. Hãy rờ đến ta, và hãy xem; thần thì không có thịt xương, mà các ngươi thấy ta có. 40 Đương phán vậy, Ngài giơ tay và chân ra cho xem. 41 Nhưng vì cớ môn đồ vui mừng, nên chưa tin chắc, và lấy làm lạ, thì Ngài phán rằng: Ở đây các ngươi có gì ăn không? 42 Môn đồ dâng cho Ngài một miếng cá nướng. 43 Ngài nhận lấy mà ăn trước mặt môn đồ.
    Điều đó có nghĩa rằng: Đấng chịu đóng đinh trên thập tự giá và chịu chết trên thập tự giá và Đấng Phục sinh chỉ là một.

    Và Chúa Jêsus sống lại từ cõi chết thì Ngài mang lấy cái thân thể, thân thể đã từng chịu đau khổ, thân thể đã chịu đóng đinh, đã chịu chết trên thập tự giá. Chứ không phải là một thân thể khác nhưng mà đồng thời cái thân thể Chúa Jêsus Phục sinh mang lấy vẫn còn có vết tích của cuộc khổ nạn mà lại là thân xác vinh hiển.

    Bởi vì thân xác ấy không còn bị chi phối bởi những định luật không gian và thời gian, định luật thể lý về không gian cửa đóng kín mà Ngài vẫn vào như thường. Chính vì thế cho nên các môn-đệ mới nghĩ là thần, là ma. Chỉ có ma thì mới vào được chứ người thường thì làm sao mà vào được.

    Vượt lên trên cái định luật về thể lý về không gian và thời gian. Đấng Phục sinh hiện đến với hai môn-đồ trên đường Em-ma-út. Và đồng thời Ngài hiện đến với nhóm mười hai.

    Về mặt thần học thì người ta nói: Trước kia trong cuộc sống trần thế, Thiên Chúa nhập thể làm người và Thiên Chúa phải chấp nhận tất cả những giới hạn trong thân phận con người. Cụ thể là Ngài có mặt ở Do-thái chứ không thể cùng lúc ở Việt Nam được. Mặc dầu là Đức Chúa Trời nhưng khi Ngài làm người thì Ngài phải chấp nhận những giới hạn trong thân phận con người.

    Thế nhưng khi Ngài sống lại từ cõi chết thì tất cả những giới hạn ấy nó bị phá vỡ, và sự hiện diện của Chúa Jêsus Phục sinh trở thành một sự hiện diện phổ quát ( tức là khắp mọi nơi)

    Thành thử ra ngay trong giây phút này, Chúa Jêsus Phục sinh đang ở giữa chúng ta đây.
    Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ". Mt 18,20.

    Chúa Phục sinh đang ở giữa chúng ta đây. Và Chúa Jêsus ngay giây phút này đang ở giữa một cộng đồng Cơ Đốc nhân khác đang cầu nguyện ở Lôm-pênh, ở Băng-cốc, ở Pháp, Ỏ Luân-đôn.

    Sự hiện diện phổ quát của Ngài không còn bị chi phối bởi những định luật, ở không gian và thời gian.

    Và vì thế, chúng ta có thể gặp Ngài, chỉ gặp Ngài trong đức tin, gặp Ngài như các môn-đệ ngày xưa, gặp Ngài, nghe Ngài nói chuyện, nghe Ngài dạy dỗ và đón nhận bánh và chén của Ngài. Sự hiện diện phổ quát.

    Chúng ta nối kết hai điểm của bài học hôm nay: Thứ nhất mình phải nhìn Phục sinh như là một sự kiện lịch sử, có thật trong lịch sử nhân loại.

    Thứ hai phải nhìn Phục sinh như một biến cố vượt lên trên lịch sử.
    Ngài chết và sống lại, sống cuộc sống trần thế tiếp tục được mấy chục năm nữa rồi lại chết đi đâu. Không phải.

    Mà sự Phục sinh của Chúa có nghĩa là một sự sống hoàn toàn mới và trở thành Đấng hằng sống.

    Như thế, Phục sinh của Đức Jêsus không có nghĩa là trở về cuộc sống trần thế như cũ, nhưng là một sự sống mới, hoàn toàn khác, vượt trên không gian và thời gian. Thân thể của Đấng Phục sinh là thân thể vinh quang, tràn đầy quyền năng của Thánh Thần, và thánh Phaolô gọi Đức Kitô là người thuộc thiên giới (x. 1Cor 15,35-50).

    Trong giây phút này hình dung câu chuyện về thánh Luca kể cho chúng ta nghe về hai môn-đệ trên đường về Em-ma-út.
    Hai môn-đệ đi từ Giê-ru-sa-lem về Em-am-út mà lòng trĩu nặng, buồn phiền và đầy thất vọng.

    Và rồi có một người khách lạ đến hỏi thăm và cùng đi với hai ông và khi hai ông nghe người khách lạ đó nói chuyện thì lòng các ông cứ ấm dần lên.

    Nỗi thất vọng dần dẫn tan biến, nhường bước cho niềm hy vọng được thắp lên và niềm vui của tâm hồn bừng sáng.

    Rồi hai ông thưa với người khách lạ: “Xin Thầy ở lại với chúng con vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn” (Lc 24,29).

    Trời đã xế chiều và ngày sắp tàn theo nghĩa thời gian là đã tối rồi


    Trời đã xế chiều và ngày sắp tàn theo nghĩa tinh thần là những giây phút chúng ta cảm nhận thất vọng, buồn chán, cô đơn, đau khổ, bị bỏ rơi. Tất cả trạng thái ấy được diễn tả ấy qua câu nói: Trời đã xế chiều và ngày sắp tàn theo nghĩa.

    Vậy thì, trong những giây phút ấy chúng ta có thưa với Chúa Jêsus  rằng: Xin Chúa ở lại với con không? Hay chúng ta đi tìm một phương thế nào khác. Để rồi sau đó lại còn thất vọng sâu hơn nữa, buồn chán nhiều hơn nữa.
    Chúng ta có sẵn sàng xin Chúa ở lại với mình và đón Chúa đến ở bên mình không?

    Chúng ta hãy mượn lời cầu nguyện của hai môn đệ trên đường Em-ma-út mà dệt lên lời cầu nguyện của chính mình.
    Xin chúng ta cùng đứng lên để cầu nguyện.







  • PAGEVIEWS

    Labels

    WHAT WE DO

    We've been developing corporate tailored services for clients for 30 years.

    CONTACT US

    For enquiries you can contact us in several different ways. Contact details are below.

    GIA ĐÌNH GIEO GIỐNG

    • Street :Road Street 00
    • Person :Person
    • Phone :+045 123 755 755
    • Country :POLAND
    • Email :contact@heaven.com

    Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua.

    Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua. Ut enim ad minim veniam, quis nostrud exercitation.