• Tuần 106: Thư thứ nhất của Thánh Phi-e-rơ

    Tuần 106: Thư thứ nhất của Thánh Phi-e-rơ
    I Phi-e-rơ 1:3-9
    Chúng ta cùng đọc xem thánh Phi-e-rơ nói gì với các tín hữu ngày xưa và nói gì với chúng ta ngày nay về niềm hy vọng Cơ Đốc Giáo.

    “Ngợi khen Đức Chúa Trời, là Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta,”
    Chúng ta có để ý thấy thánh Phao-lô và thánh Phi-e-rơ luôn bắt đầu lá thư bằng việc “ ngợi khen” “ chúc tụng” Chúa.

    Nhiều khi mình quên cái bổn phận của mình con cái của Chúa chúc tụng, ngợi khen Chúa.

    Mình nhớ đến Chúa, chạy đến Chúa chủ yếu là cầu xin thôi, mà quên mất bổn phận của chúng ta là phải chúc tụng, ngợi khen Chúa.
    I. NHÌN LẠI KINH NGHIỆM ĐỜI SỐNG NIỀM HY VỌNG
    Thế bây giờ, thánh Phi-e-rơ đặc biệt tập trung vào niềm hy vọng nơi Chúa Jêsus.
    Trước khi nói đến niềm hy vọng trong Cơ Đốc giáo, chúng ta thử nhìn lại kinh nghiệm trong đời sống của mình xem. Chúng ta có sống bằng hy vọng không?
    Đi mua xổ số là mua hy vọng, và trong lúc chúng ta thử thách đau khổ thì cái gì nâng đỡ chúng ta để vượt qua được?

    Minh họa: Thần thoại Hy-lạp ngày xưa có một câu chuyện kể về một người con gái có tên là: Pan-đô-ra.

    Pan-đô-ra nó hàm chứa là: tất cả những gì đẹp đẽ, duyên dáng nó kết tụ nơi người con gái. Và có một ông thần Giê-út, thần tối cao trong các thần, thần thoại Hy-lạp mới ghen tức về hạnh phúc của con người nên tìm cách phá hoại bằng cách là gửi một người xuống trần gian. Gửi cô Pan-đô-ra xuống trần gian và cầm theo một cái hộp với lời căn rặn rằng: “ Làm gì thì làm không được phép mở cái hộp đó ra”

    Càng rặn thì lại càng tò mò và khi cô ta xuống trần, cô ta kết hôn với một chàng trai.
    Một hôm, chồng đi vắng cô ta ở nhà, cô ta không nhìn nổi nữa, cô ta tự nhủ rằng: Mình chỉ mở hé hé thôi xem nó là cái gì? Và khi cô ta vừa hé mở cái hộp thì có những làn khói ở trong nó bay ra rất nhanh, một làn khói độc, màu sắc rất và mùi rất độc địa.

    Cô ta sợ quá, cô ta vội vàng đóng cái nắp hộp lại thì trong hộp chỉ còn có một làn khói màu xanh, những làn khói độc nó đã bay ra khỏi cái hộp nó đã gieo dắt thảm họa cho nhân loại: nào là thiên tai, động đất, đói kém, chiến tranh.

    Nhưng may mà vẫn còn giữ được cái làn khói màu xanh, là làn khói hy vọng.
    Cho nên, dù cuộc đời này có đau thương đến mấy, người ta vẫn sống được là nhờ hy vọng.
    Mà người ta thường nói màu xanh là màu hy vọng nó bắt nguồn từ cái câu chuyện thần thoại Hy-lạp.
    Con người chúng ta nhiều đau khổ, nhiều thử thách, nhiều gian nan nhưng chúng ta vẫn sống được là nhờ có hy vọng. Mà đấy là kinh nghiệm rất thật của mỗi người trong chúng ta chứ không phải chỉ có trong chuyện thần thoại Hy-lạp đâu. Sống là phải có hy vọng, nhưng có nhiều loại hy vọng khác nhau lắm.


    II. NỀN TẢNG NIỀM HY VỌNG

    Thánh Phi-e-rơ nói với chúng ta về niềm hy vọng Cơ Đốc giáo.
    Câu 3 “Ngài lấy lòng thương xót cả thể khiến chúng ta lại sanh, đặng chúng ta nhờ sự Đức Chúa Jêsus Christ sống lại từ trong kẻ chết mà có sự trông cậy sống,”

    Như vậy, cái nền tảng niềm hy vọng của người tín hữu ở đâu? Ở nơi Đức Chúa Jêsus từ cõi chết sống lại.
    I Cô-rinh-tô 15:17-19 “ Và nếu Đấng Christ đã chẳng sống lại, thì đức tin anh em cũng vô ích, anh em còn ở trong tội lỗi mình. 18 Vậy, những kẻ ngủ trong Đấng Christ cũng phải hư mất đời đời. 19 Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết.”

    Nền tảng cho niềm hy vọng của người Tin-lành là Đức Chúa Jêsus đã từ cõi chết sống lại.

    Vậy thì dựa trên cái nền tảng là Đức Chúa Jêsus chết và Phục sinh ấy ta khám phá ra nội dung của niềm hy vọng Cơ Đốc giáo là gì? Cái niềm hy vọng không phải chỉ ở nơi của cải trần thế này mà thôi, thánh Phao-lô vừa mới nói trong thơ I Cô-rinh-tô 15: 19 “  Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết.”

    Câu 4 của Phi-e-rơ thứ nhất, ông nói với chúng ta rằng: “đặng chúng ta nhờ sự Đức Chúa Jêsus Christ sống lại từ trong kẻ chết mà có sự trông cậy sống, 4 là cơ nghiệp không hư đi, không ô uế, không suy tàn, để dành trong các từng trời cho anh em, 5 là kẻ bởi đức tin nhờ quyền phép của Đức Chúa Trời giữ cho, để được sự cứu rỗi gần hiện ra trong kỳ sau rốt!”

    Nền tảng của niềm hy vọng của người tin Chúa không phải chỉ là của cải trần thế mà gia tài vĩnh cửu, không hề hư hoại, Chúa dành cho chúng ta ở trên trời.

    Điều đó cũng cho chúng ta thấy niềm hy vọng của Cơ Đốc giáo là niềm hy vọng vượt qua cả biên giới sự chết.

    Minh họa: Nếu có những người vô thần thực sự thì trong cái giây phút nhắm mắt lìa đời, người ta nghĩ sao? Suốt đời xác tín rằng chết là hết nhưng mà đến cái giây phút đó có thực sự tin như vậy không?
    Nếu chúng ta thực sự có được niềm hy vọng vào Chúa Jêsus như thế này thì thánh Phi-e-rơ nói với chúng ta làm sao?
    Trước hết là chúng ta sẽ:
    1. Vui mừng
    Sống trong niềm vui, câu 6 ông nói: “Anh em vui mừng về điều đó, dầu hiện nay anh em vì sự thử thách trăm bề buộc phải buồn bã ít lâu;”
    Vui mừng là bởi vì mình có điểm tới, mình thấy cái điểm tới của mình nó là hạnh phúc. Cái điểm tới nó không phải là sự chết mà là sự sống phục sinh, là hạnh phúc và ơn cứu rỗi.

    Cái chết đối với người tin Chúa không phải là sự đau khổ, là cực hình, mà là niềm vui và hạnh phúc vĩnh cửu đời đời.
    Khi người ta xác tín vào mục đích tốt đẹp thì niềm xác tín ấy khiến người ta sống có hy vọng, có năng lực sống để vượt qua những khó khăn hiện tại.

    Nếu chúng ta có hy vọng như thế thì thánh Phi-e-rơ nói tiếp mình sẽ nhìn vào những đau khổ hiện tại với một cặp mắt khác đó là việc được Đức Chúa Trời tinh luyện mình.

    2. Đức tin được tinh luyện
    Câu 7 “hầu cho sự thử thách đức tin anh em quí hơn vàng hay hư nát, dầu đã bị thử lửa, sanh ra ngợi khen, tôn trọng, vinh hiển cho anh em khi Đức Chúa Jêsus Christ hiện ra.”

    Niềm hy vọng Cơ Đốc giáo nó soi chiếu vào những đau khổ, hy sinh, thử thách chúng ta phải chịu như là một cơ hội để đức tin của chúng ta được tinh dòng hơn.

    Thế rồi sống niềm hy vọng Cơ Đốc giáo thực sự có nghĩa là sống có trách nhiệm.
    3. Sống có trách nhiệm
    Tại sao vậy? là bởi vì thư Do thái nói rất rõ: Là sau khi chúng ta chết phải trải qua một sự phán xét.

    Sau khi chúng ta chết thì ai cũng phải trải qua một cuộc phán xét, gặp gỡ Chúa đối diện với Chúa và trong ánh sáng của Chúa nhìn lại toàn bộ cuộc đời của mình: Lời nói, việc làm, hành động.

    Khi ý thức về cái cuộc phán xét đó giúp cho mình sống ngày hôm nay một cách có trách nhiệm và cẩn thận hơn.

    Có thể một lúc nào đó mình không có ý thức là mình không bị Chúa phán xét cho nên mình ăn nói bừa bãi, muốn chửi ai cũng được, muốn vu khống cho ai cũng được, muốn làm điều gì độc ác, xấu xa cũng được. Bởi vì nghĩ rằng làm như vậy nó sướng cái mồm, thỏa cái bản thân của mình mà mình quên mất rằng: một ngày nào đó Chúa phán xét đấy.

    Còn người mà ý thức rằng tôi sẽ bị Chúa xét xử thì người ấy sẽ sống cái cuộc sống hôm nay một cách có trách nhiệm hơn, sống trước sự hiện diện Chúa.

    Chưa hết!
    I Phi-e-rơ 3: 15-17 “ nhưng hãy tôn Đấng Christ, là Chúa, làm thánh trong lòng mình. Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ, 16 phải có lương tâm tốt, hầu cho những kẻ gièm chê cách ăn ở lành của anh em trong Đấng Christ biết mình xấu hổ trong sự mà anh em đã bị nói hành; 17 vì nếu ý muốn Đức Chúa Trời dường ấy, thì thà làm điều thiện mà chịu khổ, còn hơn làm điều ác mà chịu khổ vậy.”

    Sống niềm hy vọng còn là làm chứng về niềm hy vọng, sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai về niềm hy vọng của anh em. Các anh chị em đã sống cho niềm hy vọng đó rồi khi chúng ta sống ngay thẳng.

    Ngay giữa cuộc đời, người ta gian dối thì chúng ta sống ngay thẳng, ngay giữa cuộc đời người ta ứng xử độc ác thì chúng ta hãy sống hiền hòa, bình an với mọi người.

    Ngay giữa mà người ta đặt cái đồng tiền lên trên hết mọi sự, vì đồng tiền mà làm bất cứ cái gì thì chúng ta sống chấp nhận đơn giản, khó khăn với một lương tâm ngay thẳng.

    Đấy là đã làm chứng rồi, đấy là đã trả lời cho đời này về sự trông cậy của chúng ta rồi.

    Không những vậy, chúng ta còn làm chứng bằng lời nói tức là: trả lời cho bất cứ ai, chất vấn niềm hy vọng của chúng ta.

    Tại sao tôi tin Chúa? Tại sao tôi hy vọng vậy?

    Và một điều rất quan trọng trong câu 16 “  Nhưng phải trả lời cách hiền hòa và với sự kính trọng”
    Điều này rất quan trọng, bởi vì chúng ta tin vào ai? Và chúng ta hy vọng vào ai? Chúng ta hy vọng và tin vào Thiên Chúa là tình yêu, là Cha giàu lòng thương xót. Vậy chẳng lẽ mình làm chứng về Đấng giàu lòng thương xót bằng sự độc ác sao?

    Mình làm chứng cho tình yêu bằng cách sống hận thù à? Mình làm chứng cho Đấng là Chân lý bằng cách vu khống và gian dối. Vô nghĩa và phi lý.

    Chúng ta chỉ có thể làm chứng cho Đấng mà mình tin, mà mình đặt niềm hy vọng như thánh Phi-e-rơ nói bằng sự hiền hòa và kính trọng.

    Cho nên, không chỉ nội dung làm chứng mà còn cung cách làm chứng. Đây là một nguy cơ cho tất cả chúng ta. Mình là môn-đệ của Chúa Jêsus thì mình phải ý thức hơn người ngoại đạo chứ.

    Chứ còn mình cứ nói, mình làm chứng cho Chúa, mình bênh vực Chúa, mà đang khi đó mình lại là hận thù, là chết chóc, là gian dối, là lừa đảo thế thì làm sao mà làm chứng được.


  • 0 nhận xét:

    Post a Comment

    PAGEVIEWS

    Labels