• CHÂN DUNG TỔ PHỤ MÔI SE

    ĐỀ TÀI: CHÂN DUNG TỔ PHỤ MÔI SE
    MÔI SE NGƯỜI CỦA CHÚA

    LỜI CHÀO:

    NHẬP ĐỀ:

    Khi lần theo Thánh Kinh Cựu Ước, bạn và tôi sẽ thấy được hình ảnh và chân dung của những tổ phụ hiện lên như những đợt sóng cao trào làm cho lịch sử chói sáng, họ không xuất hiện rầm rộ rồi dần dần lịm tắt, khuất bóng.

    Ngược lại, điều họ làm, lòng họ tin nơi Chúa mỗi ngày một sâu hơn, cao hơn, rộng hơn chỗ họ bắt đầu. Họ đã đi qua nhưng dấu chân của họ không mờ, họ đã chạy xong nhưng họ đã để lại cho chúng ta một di sản:

    Hôm nay, tôi mời anh chị em cùng trở lại Thánh Kinh Cựu Ước để học với tôi đề tài: MÔI SE NGƯỜI CỦA CHÚA.

    Đề xây dựng mở mang Hội Thánh Chúa Ngài lại sử dụng một người đã từng bắt bớ bách hại Hội Thánh, đề sử dụng loan báo Phúc Âm của Chúa cho người khác Ngài đã dùng một cô gái điếm. Và để giải cứu dân tộc Y sơ ra ên thoát ra khỏi Ai-cập thì Ngài dùng một cụ già là Môi se.

    Dựa trên Kinh Thánh và lịch sử của tuyển dân Do Thái, chúng ta nhìn lại khuôn mặt, và chân dung của Môsê nổi bật như một nhà lãnh đạo lý tưởng của thời Cựu Ước. Và qua đó, chúng ta cũng hãy suy nghĩ với nhau một chút về đời sống của những người hầu việc Chúa. Với ước mong chia sẻ vài điểm đơn sơ để chúng ta noi gương, dấn theo như những hình mẫu lý tưởng của những tổ phụ trong Thánh Kinh.

    Điểm đầu tiên tôi, tôi xin chia sẻ là:

    I/. MÔI SE NGƯỜI CỦA CHÚA
    Dan 12:8   8 Ta nói chuyện cùng người miệng đối miệng, một cách rõ ràng,

    So sánh bản dịch khác dịch là:
    8 Ta nói với nó trực diện,
    nhãn tiền, chứ không nói bí ẩn,
    và hình dáng ĐỨC CHÚA,
    nó được ngắm nhìn.
    Dan 12:8   
    Đức Chúa Trời nhận xét về Môi se.
    Ngài nói với Môi se trực diện, diện đối diện, mặt đối mặt.
    Sách Xuất hành 34: kể lại Ông đã ở với Đức Chúa Trời 40 ngày đêm. Và khi ông xuống núi thì khuôn mặt ông sáng ngời

    Chúng ta nhớ lại sách Xuất Hành kể lại cho chúng ta cuộc đời của Môi se từ khi mới sinh
    Xuất thân từ một gia tộc Lê vi (Xh 2,1), và bản thân ông là người Lê vi (Tv 99,6), Môi se đã hiểu rất rõ những trách nhiệm của mình khi ông ở trong chức vụ mình.
    Đó là con người luôn luôn hiện diện trước mặt Thiên Chúa để “cầu nguyện”
    Đây là điều chúng ta cần phải nghĩ đến đời sống của những người tôi tớ, phục vụ Chúa.
    Môi se là người của Chúa, và người của Chúa là người có đời sống dấn thân trong sự cầu nguyện.
    Người của Chúa không phải là người chỉ có những bằng cấp, có địa vị, hoặc  giỏi giang, nổi tiếng về mặt trí thức. Có thì rất tốt. Nhưng không có thì cũng chẳng sao.
    Nhưng điều bắt buộc phải có mong muốn nơi những người hầu việc Chúa ĐÓ là NGƯỜI CỦA CHÚA.
    Người của Chúa là người chính Chúa đã gọi và Chúa chọn, chứ không phải là do chúng ta.
    Minh họa: Ngày đầu, tôi đã khóc với Chúa, Lạy Chúa con muốn được hầu việc Chúa nhưng con không biết bắt đầu từ đâu, Và Ngài đã gọi và chọn lựa tôi. Trải qua rất nhiều năm cho đến bây giờ, tôi vẫn giữ được lời cầu nguyện như vậy. Lạy Chúa con muốn được hầu việc Ngài.
    Nhiều người đã ngã lòng và bỏ chức vụ, những ngày đầu hứa nguyện, dầu phải chết với thầy con cũng xin chết chớ chẳng bỏ thầy đâu.
    Đến khi hoạn nạn, khó khăn, nan đề đến chạy không thấy bóng dáng đâu nữa.
    Minh họa: Khi tôi đọc tiểu sử của Đức Giáo Hoàng Gioang Phao Lô đệ nhị: Ông sinh ra trong một gia đình bố thì làm Sĩ Quan, mẹ thì chết rất sớm, mồ côi mẹ từ ấu thơ. Ông bố ông ở vậy, ông nuôi hai anh em, đến khi ông anh lớn lên đi học làm bác sĩ thì lại bị bệnh phổi và chết. Sau đó bố cũng chết.
    Ông Gioang Phao lô đệ nhị còn một mình, bị đem vào trại trẻ mồ côi, sống trong đất nước cộng sản. Nhưng ông quyết trí vào tu viện, làm Linh Mục, sau thì làm Giám Mục và cuối cùng làm Đức Giáo Hoàng nữa.

    Thế cái câu chuyện, cuộc đời ấy một phần nào gợi nhớ, nhắc nhở về sự kêu gọi của Chúa trên đời sống của mỗi chúng ta.

    Chúng ta cần nhớ rằng: Ngài kêu gọi và chọn lựa chúng ta phục vụ Ngài không phải do chúng ta giỏi giang, nổi tiếng, bằng cấp, địa vị đâu mà bởi chính Đức Chúa Trời đã kêu gọi và chọn lựa chúng ta.
    Nhưng ngược lại, chúng ta cần phải cộng tác vào, phải tháp vào sự kêu gọi thiêng liêng ấy.
    Mà cộng tác quan trọng nhất là: Phải ở với Chúa., ông Phi-e-rơ cũng là người ở với Chúa.
    Môi se đã ở với Chúa 40 ngày đêm, khuôn mặt ông rực sáng, xin Chúa cho các anh chị em chúng ta hãy học ông Môi se đó là ở với Chúa qua sự cầu nguyện.

    Ở với Chúa càng nhiều thì năng lực càng gia tăng, nhưng ở với Chúa ít thì sẽ ở với người ta nhiều, mà ở với người ta nhiều thì tiêu hao năng lực nhiều.



    II/. NGƯỜI LÃNH ĐẠO LÝ TƯỞNG CỦA DÂN
    Môi se là một vị lãnh đạo lý tưởng ở chỗ ông dám chịu đau khổ với dân và vì dân.
    Bởi đức tin, Môi-se lúc đã khôn lớn, bỏ danh hiệu mình là con trai của công chúa Pha-ra-ôn, đành cùng dân Ðức Chúa Trời chịu hà hiếp hơn là tạm hưởng sự vui sướng của tội lỗi: người coi sự sỉ nhục về Ðấng Christ là quí hơn của châu báu xứ Ê-díp-tô, vì người ngửa trông sự ban thưởng. Bởi đức tin, người lìa xứ Ê-díp-tô không sợ vua giận; vì người đứng vững như thấy Ðấng không thấy được. Bởi đức tin người giữ lễ Vượt Qua và làm phép rưới huyết, hầu cho đấng hủy diệt chẳng hề hại đến con đầu lòng dân Y-sơ-ra-ên.

    Ông cùng đồng hành với dân trong Sa-mạc, dân khổ thế nào thì ông khổ như vậy, hơn thế nữa là chịu đau khổ vì dân và cho dân nữa.
    Đứng ra đương đầu với vua Pha-ra-ôn của Ai-cập
    Nhưng dân có biết ơn đâu, dân liên tục quay lại chửi rủa, lằm bằm,” Sao ông không để cho chúng tôi chết tại Ai cập, khổ thì khổ cũng còn có cơm ăn nước uống, bây giờ dẫn vào đây để chết.
    Nhiều lần chứ không phải là một lần.
    Thế mà ông vẫn nhịn nhục chấp nhận, đau khổ với dân mà còn vì dân nữa.
    Không những vậy Môi se còn đứng ra để bảo vệ cho dân khi Chúa nổi giận, ông cầu thay cho dân khi Ngài chuẩn bị sửa phạt.

    Một đằng thì làm sao để Chúa nguôi cơn giận, một đằng khác thì lại gánh chịu sự lằm bằm của dân sự. Vai trò trung gian giữa dân sự với Đức Chúa Trời.

    Khi nhìn lại Môi se thì tôi cũng ý thức lại, là chúng ta trong vai trò lãnh đạo chúng ta chịu chấp nhận chịu khổ với dân sự, với Hội Thánh.
    Nhiều người hầu việc Chúa rất vất vả để lo cho Hội Thánh.
    Có nhiều người âm thầm, có những hiểu lầm, mắng nhiếc, thóa mạ. Phải chấp nhận nhẫn nhục.
    Bên ngoài tấn công thì mình hiểu được nhưng nhiều khi nguy với chính các anh em giả dối nữa.
    Nhiều khi chính các anh em của mình lại không muốn cho anh em của mình được thành công, chúng ta nói xấu nhau, hệ thấp nhau.

    Minh họa: Xem Video về cuộc đời Môi se.

    Hãy chịu cực khổ của người giảng Tin lành
    Ngày hôm nay,

    III/. NGƯỜI CÓ ĐẦY ĐỨC TIN VÀ TÌNH YÊU
    ÔNG THẤY Đức Chúa Trời như thể không thấy được, nhờ đức tin. Không có đức tin thì lao lúng, hoang mang lắm.
    Chúng ta học Môi se là người có đức tin rất vững vàng, Chúa gọi mình thì dù có biết bao nhiêu nan đề nhưng ông vẫn tin rằng Chúa giúp mình vượt qua tất cả.

    Bên cạnh đó, Môi se là một người tràn ngập yêu thương.

    Trong sách Dân-số-ký 11: 12-13 Môi-se đã biện luận với Chúa rằng: " Có phải con đã cưu mang tất cả dân này không? Có phải con đã sinh ra nó không mà Ngài lại bảo con: "Hãy bồng nó vào lòng, như vú nuôi bồng trẻ thơ, mà đem vào miền đất Ta đã thề hứa với cha ông chúng?
    Bạn và tôi nhìn vào hai câu Kinh Thánh đó, chúng ta sẽ bắt gặp những động từ: " cưu mang" " sinh ra" "bồng ẵm" " vú nuôi" diễn tả hình ảnh của một người mẹ.
    Môi se đã cư xử với dân như một người mẹ, là một nhà lãnh đạo nhưng lại có tâm hồn mẫu tử, đây là điều tuyệt vời, Môi se tràn ngập yêu thương.

    Sau này Chúa Giê xu phục sinh Ngài đã hỏi Phi-e-rơ 3 lần: anh có yêu mến thầy hơn
    Chúa không hỏi anh có thông minh hơn những người này không? Ngài cũng không hỏi anh có đạo đức hơn những người này không? Mà là tình yêu hơn không?
    Phi-e-rơ lãnh đạo đã mang trong mình trái tim tình yêu của Chúa đối với dân của Chúa.

    Nhìn vào Môi se và qua những động từ trên, chúng ta thấy Môi se chính là chân dung của một nhà lãnh đạo chan chứa tình yêu thương.
    Ông là một nhà lãnh đạo có tấm lòng của người mẹ, ông là một nhà lãnh đạo có trái tim của một người mẫu tử.
    Ông đã vượt qua và nếm trải sự vất vả, khó khăn khi phải dẫn một đoàn dân s?m thì đòi ăn, tối thì lằm bằm.

    Biết bao lần ông phải đối diện với những sự thạnh nộ của họ, nhưng ông cũng đã xoa dịu, làm nguôi cơn giận của Đức Chúa Trời nữa qua sự cầu nguyện.
    Bạn có thấy điều đó khi ông đã sống và ở giữa vòng dân sự suốt thời gian dài bốn mươi năm.

    Một mặt phải chịu cực khổ đối với dân sự,

    Mặt khác phải hằng ngày đối phó với vua Pha-ra-ôn.

    Lại còn phải là người giữ vai trò trung gian, tư tế đối với Đức Chúa Trời nữa.
    Nếu Môi se không có trái tim và tấm lòng của một người mẹ thì không thể nào vượt qua được. Một trái tim và tấm lòng yêu thương của một người mẹ sẽ giúp chúng ta chịu đựng tốt hơn, bao dung hơn, dễ tha thứ hơn, và bỏ qua mọi điều vụn vặt, vì tình yêu thương che đậy vô số tội lỗi.

    Chúa đã hỏi thánh đồ Phi-e-rơ rằng: Ngươi yêu ta chăng? Ngươi có yêu ta hơn những kẻ này chăng? Chúa không hỏi ông rằng: Ngươi có thông minh hơn những kẻ này chăng? Chúa Giê xu cũng không hỏi Ông có giàu hơn những kẻ này không? Câu hỏi: Ngươi có yêu ta không? Và rồi Chúa ôn tồn bảo rằng: Hãy chăn chiên ta.

    Yêu Chúa thì mới chăn chiên của Chúa được, yêu Chúa thì mới chịu đựng, tha thứ và mới yêu thương được chiên của Chúa. Có yêu Chúa thì mới dám hy sinh cho chiên của Chúa.

    Chúa đã vì yêu mà phó chính sự sống Ngài cho chúng ta.
    Bạn có muốn giống như chân dung các tổ phụ trong Thánh Kinh không? Bạn sẽ giống họ khi bạn và tôi có tấm lòng và trái tim của một người mẫu tử.

    Bạn có yêu Hội Thánh không? Nếu bạn không yêu Hội Thánh thì bạn không giống Chúa rồi! Vì Chúa yêu thương Hội Thánh giống như người chồng yêu vợ của mình.

    Nhân ngày Phục Sinh của Chúa xin gởi đến các bạn một thông điệp của Chúa Giê Xu kính yêu rằng: Các ngươi hãy yêu thương nhau, vì như vậy thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta.


    “Tôi không muốn một mình sống hạnh phúc bên cạnh Chúa, nếu ở đó tôi không có Dân của tôi!”



  • 0 nhận xét:

    Post a Comment

    PAGEVIEWS

    Labels