• Bí Quyết Đề Nhận Được Chiến Thắng

    Đề tài: Bí Quyết Đề Nhận Được Chiến Thắng
    Kinh Thánh: Xuất-ê-díp-tô-ký 17:8-16

    Nhập đề:

    Hôm nay, chúng ta nhìn lại cuộc hành trình đi ra khỏi Ai-cập của dân Y-sơ-ra-ên, khởi sự vượt biển đỏ, với cây gậy của Đức Chúa Trời trong tay Môi se đã dơ lên, Y-sơ-ra ên đi qua biển đỏ như đi trên đất khô. Còn các ngựa và lính kị của Pha-ra-ôn đều chết chìm cả thảy.
    Khi họ vượt qua biển đỏ - Môi se và dân sự đã dâng lên Chúa một bài ca, một bài ca hào hùng, oanh liệt không phải do công trạng, nỗ lực của họ mà là lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Bài ca này được ghi lại trong Xuất-ê-díp-tô-ký 15.

    Họ tiếp tục cuộc hành trình của mình liên tục ba ngày trong đồng vắng, họ đối diện với một nan đề là: kiếm không được nước, họ đối diện với một dòng nước đắng. Họ bắt đầu oán trách Môi se.
    Lại một lần nữa, họ kinh nghiệm được quyền năng phép lạ của Ngài đối cùng họ, Ngài đã làm cho dòng nước đắng trở thành dòng nước ngọt qua việc ném một cây gỗ xuống dòng sông.
    Ngài dẫn họ đến Ê-lim nơi có mười hai suối nước, dân sự đã đóng trại tại đây và được no lê thỏa nguyện.
    Đúng như lời Chúa đã phán trong  Ngài sẽ khiến nước chảy trong sa mạc.

    Cao điểm của sự lằm bằm, oán trách là tại đồng vắng Sin về việc họ sợ chết đói vì không có gì ăn, họ nói trong Xuất 16:2 rằng:
    Đức Chúa Trời đã nghe thấy sự lằm bằm., oán trách của dân sự và Ngài đã cho mưa những bánh và ma-na rơi xuống cho họ ăn được no lê, dư dật.

    Đó là những nan đề mà dân Y-sơ-ra-ên đã đối diện với nan đề về: Nhu cầu, cơm ăn, áo mặc, nước uống.
    Mỗi khi họ đối diện với những nhu cầu khó khăn thì họ đều lằm bằm, oán trách, kêu rêu Đức Chúa Trời. họ nghi ngờ về sự chăm sóc và thành tín của Ngài. Họ là những người rất nhanh và mau quên ân huệ của Chúa.
    Đây cũng có thể là hình ảnh của mỗi chúng ta ngày nay, khi nan đề và nhu cầu bị khan hiếm, cạn kiệt, chúng ta rất dễ lằm bằm, oán trách Chúa phải không?
    Tại sao tôi là cái của Ngài mà Ngài lại để tôi thiếu thốn, tại sao tôi là thành viên trong Hội Thánh mà sao Hội Thánh không quan tâm? Chúng ta thường đưa ra rất nhiều lý do để đổ lỗi cho Đức Chúa Trời, cho mọi người xung quanh. Đây cũng chính là hình ảnh và nan đề của chúng ta ngày này.

    Chúa Giê xu cũng giảng bài giảng trên núi phước lành rằng: “Ấy vậy, các ngươi chớ lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì? Uống gì? Mặc gì? 32 Vì mọi điều đó, các dân ngoại vẫn thường tìm, và Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi. 33 Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa. 34 Vậy, chớ lo lắng chi về ngày mai; vì ngày mai sẽ lo về việc ngày mai. Sự khó nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy.” ( Ma-thi-ơ 7:31-34)
    Lần này, dân Y-sơ-ra-ên không phải đối diện với những nhu cầu như bánh và nước nữa, nhu cầu của họ đã được Cha trên trời chăm sóc. Và bây giờ họ phải đối diện với một kẻ thù, một kẻ thù gian ác và hung dữ là A-ma-léc chuyên cướp bóc.

    1/. Chọn Những Tráng Sĩ  ( 17:9)
    Đề chiến thắng dân A-ma-léc hung hãn, cướp bóc thì đòi hỏi phải có những con người là những tráng sĩ mạnh mẽ, và đầy sự can đảm.
    Đây chính là điều Môi se đã nói với Giô-suê đi chọn lựa những tráng sĩ.
    Tráng sĩ là những người can đảm, không khiếp sợ quân thù, tráng sĩ là những người sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ tài sản, con người và lãnh thổ họ sẽ đến.
    Minh họa:
    Mấy ngày nay, Tivi, đài báo, truyền thông đại chúng luôn đưa tin cập nhật về tình hình nóng tại biển đông giữa Việt Nam và Trung Quốc. Trung Quốc đã đưa đến hiện trường 80 tàu các loại tham gia bảo vệ, phục vụ hoạt động giàn khoan HD 981. Ngày 8/5 vừa rồi tàu của Trung Quốc đã đâm vào 8 tàu của VN làm hư hại nặng nề và khiến 6 người khác bị thương.
    Trước tình hình biển đông càng ngày căng thẳng leo thang, nếu có chiến sự xảy ra, chắc chắn chúng ta sẽ chọn lựa những tráng sĩ không chỉ có sức lực, nhưng có lòng gan dạ, can đảm và anh dũng để chiến đấu.

    Kẻ nhát sợ không thể chiến đấu được.
    Chúng ta nhớ trong cuộc chiến của dân Phi-li-tin với dân Y-sơ-ra-ên, Gô-li-át một tên khổng lồ cầm gươm giáo đến thách thức đe dọa Y-sơ-ra-ên, ngày nào hắn cũng hò hét, thách đấu.
    Kinh Thánh nói trong I Sa-mu-ên 17:24-25 rằng: “Hết thảy người Y-sơ-ra-ên thấy người nầy, đều chạy trốn và run sợ lắm. Mọi người Y-sơ-ra-ên nói: 25 Các ngươi có thấy người đó xơm tới chăng? Hắn đến đặng sỉ nhục Y-sơ-ra-ên. Nếu ai giết được hắn, thì vua sẽ ban thưởng nhiều của cải, gả con gái mình cho người đó, và miễn xâu thuế cho nhà cha người ấy trong Y-sơ-ra-ên.”
    Đa-vít thưa với Sau-lơ rằng: Xin chớ ai ngã lòng vì cớ người Phi-li-tin kia! Kẻ tôi tớ vua sẽ đi đấu địch cùng hắn. 33 Sau-lơ đáp cùng Đa-vít rằng: Ngươi chẳng thế đi đấu địch cùng người Phi-li-tin kia, vì ngươi chỉ là một đứa con trẻ, còn hắn là một tay chiến sĩ từ thuở còn thơ. 34 Đa-vít tâu cùng Sau-lơ rằng: Khi tôi tớ vua chăn chiên của cha mình, hễ có sư tử hay là con gấu đến tha một con chiên của bầy,35 thì tôi đuổi theo, đánh nó, rứt con chiên khỏi miệng nó; hễ nó cất lên cự tôi, tôi nắm râu nó, đánh và giết nó đi. 36 Tôi tớ vua đã đánh chết con sư tử và con gấu, vậy thì người Phi-li-tin không chịu phép cắt bì kia cũng sẽ đồng số phận với chúng nó; vì hắn đã sỉ nhục các đạo binh của Đức Chúa Trời hằng sống. 37 Đa-vít lại nói: Đức Giê-hô-va đã giải cứu tôi khỏi vấu sư tử và khỏi cẳng gấu, ắt sẽ giải cứu tôi khỏi tay người Phi-li-tin kia. Sau-lơ đáp rằng: Hãy đi, nguyện Đức Giê-hô-va ở cùng ngươi!

    Các anh của Đa-vít là những chiến sĩ nhưng là chiến sĩ khiếp vía, hoảng hồn, chưa đánh đã thất bại. Chưa đánh đã chạy chốn.
    Đây không phải những người lính mà Môi se muốn chọn lựa, Môi se bảo với Giô-suê là hãy chọn lấy những tráng sĩ, những người biết chiến đấu và đầy can đảm.
    Trong Sách Dân số ký 13. Môi se đã sai mười hai thám tử đi do thám vùng đất sắp chiếm đóng. Mười hai người thám tử này là những người làm trưởng và đại diện cho mười hai chi phái.
    Môi se căn rặn: “ Vậy, Môi-se sai đi do thám xứ Ca-na-an, và dặn rằng: Từ đây hãy lên Nam phương, và vào miền núi; 18 rồi sẽ thấy xứ ra sao, dân sự ở đó nếu mạnh yếu thể nào, nếu số ít hay nhiều; 19 xứ dân đó ở thể nào, nếu tốt hay xấu; các thành dân đó ở làm sao, hoặc chỉ những nơi đóng trại hay là đồn lũy; 20 đất ra làm sao, nếu màu mỡ hay là xấu, có cây cối hay là không. Hãy can đảm và hái lấy trái cây xứ đó. Bấy giờ nhằm mùa nho sớm.”
    Các người đi do thám xứ trong bốn mươi ngày trở về. 26 Tới rồi, bèn đến cùng Môi-se, A-rôn và cả hội dân Y-sơ-ra-ên, trong đồng vắng Pha-ran, tại Ca-đe, mà thuật lại mọi sự cho hai người và cả hội chúng nghe, cùng đưa cho xem hoa quả của xứ.

    27 Vậy, các người ấy thuật cho Môi-se rằng: Chúng tôi đi đến xứ mà người đã sai chúng tôi đi; ấy quả thật một xứ đượm sữa và mật, nầy hoa quả xứ đó đây. 28 Mà, dân sự ở trong xứ nầy vốn mạnh dạn, thành trì thật vững vàng và rất lớn; chúng tôi cũng có thấy con cái của A-nác ở đó. 29 Dân A-ma-léc ở miền Nam, dân Hê-tít, dân Giê-bu-sít, và dân A-mô-rít ở trong núi; dân Ca-na-an ở gần biển và dọc dài theo mé Giô-đanh.

    Ca-lép bèn làm cho dân sự, đương lằm bằm cùng Môi-se nín lặng đi, mà nói rằng: Chúng ta hãy đi lên và chiếm xứ đi, vì chúng ta thắng hơn được.

    Cả Ca-lép và Giô suê là những tráng sĩ, đây là những con người sẵn sàng chiến đấu, dù A-ma-léc hay dù cho giống dân A-nác giềng giàng cao lớn.

    Khi Đức Chúa Trời muốn giải cứu dân Ysơraên khỏi sự hà hiếp tàn bạo của dân Ma-đi-am thì Ngài cũng bảo Đại tướng Ghê-đi-ôn tuyển lựa tráng sĩ.
    “Ghê-đê-ôn cần một đội quân để đánh bại Ma-đi-an, ông tập trung một lực lượng chiến đấu lên đến 32.000 chiến sĩ (7:3). Chúa Giê-hô-va nói rằng đội quân nầy quá đông! Nếu thắng, họ sẽ giành lấy sự khen ngợi cho chính họ (7:2). Vì vậy, Ghê-đê-ôn nói rằng "ai là người sợ hãi run rẩy, khá trở về khỏi núi Ga-la-át!", có khoảng 22.000 người nhân cơ hội nầy đã bỏ về (7:3). Cảnh hài hước nầy chấm dứt, Ðức Giê-hô-va phán cùng Ghê-đê-ôn rằng hãy còn quá đông (7:4). Một cuộc thử nghiệm kỳ lạ đã giảm quân số nầy xuống còn 300 người. Những người uống nước từ lòng bàn tay thì được chọn, còn những ai cúi đầu xuống dòng nước mà uống thì bị trả về nhà (7:5-6). Ghê-đê-ôn được để lại cho 300 lính, là những người không liếm nước như chó (7:7). Lực lượng ứng chiến dũng mãnh nầy sẽ chinh phục dân Ma-đi-an.” ( Các quan xét 7:5-8)

    Chỉ có 300 người còn lại! Đức Chúa Trời bảo Ghê-đê-ôn với số người nầy chàng sẽ đánh thắng kẻ thù! Một ít người nam hay người nữ biết dâng mình cho Đức Chúa Trời có thể làm được nhiều việc cho Nước Trời hơn là cả một đạo binh Cơ đốc nhân có tấm lòng nửa vời, cấp độ đầu phục của họ thật là thấp! Đức Chúa Trời không bao giờ có ấn tượng với số lượng hay tài năng ... Ngài có ấn tượng với chất lượng và sự phục vụ!

    Kinh thánh gọi quý vị là chiến sĩ của Chúa Jêsus Christ, có lời của bài thánh ca: Ta là tinh binh của Jesus luôn ca bài đắc thắng muôn thu.
    Muốn thắng quân thù, muốn cho Hội thánh được phấn hưng mỗi quý vị phải là tráng sĩ, là tinh binh của Chúa. Người chiến sĩ quên mình ra sa trường chiến đấu dành độc lập tự do an ninh cho xứ sở của mình, thì phải quên mình, họ chịu khổ thể nào thì chúng ta là tráng sĩ thuộc linh cũng phải như vậy.

    Nếu quý vị ông bà anh chị em đặt địa vị mình trong lúc Giô-suê lựa tráng sĩ chiến đấu và Ghê-đi-ôn lựa tráng sĩ cứu nước. Qúy vị anh chị em muốn đứng vào hạng nào? Tráng sĩ được lựa chọn, hay tráng sĩ là người bị đuổi về? Ai muốn làm tráng sĩ? Hãy quên mình, hãy chịu khổ, quên mình như Chúa dạy rằng: "Ai muốn theo ta hãy quên mình vác thật tự giá mình mà theo ta, chịu khổ như Phao-lô khuyên Ti-mô-thê rằng: "Hãy cùng ta chịu khổ như người lính giỏi của Đức Chúa Jêsus Christ." (II Ti-mô-thê 2:3) Tiếc thay và buồn thay, hôm nay lắm con dân Chúa muốn làm tráng sĩ cho Chúa lắm chớ, không chừng muốn danh mình được xướng lên trước nhứt, song than ôi họ không quên mình được, không chịu khổ vì Chúa được. Miệng nói hy sinh, có khi rơi lệ vì tiền đồn của Hội thánh nhưng qua giờ phút ấy, họ là khách bàng hoan không có tinh thần chiến đấu chút nào.

    Các tráng sĩ Ysơraên khi xưa đưa tay lên, tôi xin đi, tôi có sức mạnh, tôi ghét A-ma-léc thương dân Ysơraên, và cũng phải như vị anh hùng dân tộc Việt Nam Trần Quốc Tuấn nói rằng :"Nếu bệ hạ muốn đầu hàng quân giặc Tàu. Ôi trước hết xin chém đầu thần trước đã, chừa thần sống không thể nào chịu nhìn gian sơn nước Việt bị giày xéo dưới gót giày xâm lăng tham ô của quân tàu."
    Kính thưa quý vị, Một tráng sĩ giỏi là người dám hy sinh mà không sợ mất mát, cho dù mất đến cả sinh mạng của mình.
    Một chiến sĩ giỏi là người dám nín chịu, cho dù phải bị hàm oan.
    Người chiến sĩ giỏi dám yêu thương, cho dù không được bù dắp trở lại. Người chiến sĩ dám nhọc nhằn lao khổ mà không sợ uổng công, phí sức. Người ra trận dám trao tặng hoặc ban cho mà không sợ bị mất mát.

    Người tốt dám đối diện với cuộc đời đầy chông gai cách vô tư mà không sợ bị tổn hại. Người tốt lấy công tâm mà cư xử cho dù quyền lợi chính mình hoặc gia đình mình phải chịu thiệt thòi.
    Người chiến sĩ của Chúa dám tha thứ cho dù sự tha thứ đó có thể dẫn đến sự hiểu lầm.
    Người lính giỏi của Chúa là người luôn biết coi người khác như tôn trọng hơn mình.
    Uớc gì trong Hội thánh Chúa hiện nay có nhiều người như vậy. Tôi xin sẵn sàng vì Chúa, tôi là tráng sĩ của Chúa. Tôi là kẻ từng trãi nhiều, tôi có sức tôi là rường cột của Hội thánh. Tôi xin vì nhà Chúa để chiến đấu, phục vụ, vì công việc Chúa nở nào tôi nhìn thấy nhà Chúa bị xiêu tó.



    II. Nhờ Môi-se Cầm Gậy Chúa Giơ Lên.
    Khác với Đa-vít, trong khi dân U sơ ra ên ra chiến trận thì Đa-vít nhàn rỗi ở nhà, đi rạo trên sân thượng nhìn thấy vợ của U-ri đang tắm rất đẹp và cho người bắt nàng về để ăn ở cùng mình. Kể từ lúc đó ông rơi vào dối dắm, Đức Chúa Trời phải sửa phạt ông cách nặng nề.
    Con Môi se nói với dân sự rằng: Ngày mai ta sẽ đứng nơi đầu nổng. không phải là đứng xem mà là đứng để dơ cây gậy của Đức Chúa Trời biểu tượng cho quyền năng của Đức Chúa Trời.
    Môi se biết rằng: Dân y sơ ra ên có thể có chiến sĩ giỏi, có thể có những quân sư giỏi nhưng nếu không có quyền năng của Đức Chúa Trời thì tất cả đều thất bại mà thôi.
    Và đây cũng là điều Chúa Giê xu đã phán dạy chúng ta: Ngoài ta các ngươi chẳng làm chi được

    Câu 11 chép: "vả, hể đương khi Môi-se giơ tay lên, thì dân Ysơraên thắng hơn

    " Môi-se giơ tay lên trong tay có cầm gập của Đức Chúa Trời; có mấy lý do nầy: 1) tỏ ra Môi-se hướng về Chúa. Môi-se quyết định và sẵn sàng cùng dân sự chiến đấu. Nói về Môi-se hướng về Chúa quyết định sẵn sàng cùng dân sự chiến đấu không ai coi, vì đó là bổ phận của nhà lãnh đạo Môi-se, lẽ dĩ nhiên Môi-se không nỡ nào thấy dân Ysơraên bị cướp bóc, ông phải lên cao cầm gậy Đức Chúa Trời, là quyền phép làm cho ông khi gặp Ngài lần thứ nhứt, gậy nầy quyền phép làm cho Pha-ra-ôn và quần thần khiếp vía kinh hồn, tâm can rối loạn. Bây giờ ông cầm gậy nầy hướng về Chúa cầu nguyện. Bởi Môi-se đã thuộc lòng lời Chúa dạy dỗ. Hãy cầu Nguyện như chúng ta hôm nay thuộc lòng câu Kinh thánh này: "Trong cơn gian truân hãy kêu cầu ta, ta sẽ giải cứu người, và người sẽ ngợi khen ta." (Thi thiên 50:15) Môi-se cầu nguyện và cầu nguyện, trông cuộc chiến đấu sắp chấm dứt phần thắng thuộc về dân Ysơraên. Trong Thánh kinh Chúa cũng khuyên qúy vị hãy giơ tay lên trời, mà cầu nguyện chép trong (I Ti-mô-thê 2:8) " Vậy, ta muốn những người đàn ông đều vơ tay thánh sạch lên trời mà cầu nguyện khắp mọi nơi, chớ có giận dữ và cải cọ." Qúy vị là con cái của Chúa phải luôn luôn hướng về Ngài dầu biết rằng sự chiến thắng A-ma-léc là do sự chiến đấu anh dũng của các tráng sĩ, song nếu không có tay Môi-se giơ lên, nếu không có lời cầu nguyện hướng về trời và cầu nguyện của con cái Ngài rất dể bị thất bại.

    Qúy vị muốn có một bí quyết đắc thắng tội lỗi qua sự cầu nguyện thì thì quý vị hãy hướng về trời, cầu nguyện cho nhau, cầu nguyện cho công việc Chúa, quý vị khá ngợi khen Ngài. Có ai chưa biết hướng về trời, chưa biết giơ tay thánh sạch lên trời cầu nguyện, hãy cậy ơn Chúa làm đi. Hoặc tay quý vị đang vấn vương tội lỗi, mùi ô uế trần tục chăng? Xin Chúa giúp quý vị có tay thánh sạch, làm công việc Chúa, vì anh em. Quý vị, và chính quý vị cương quyết giơ tay lên hướng về trời cầu nguyện với Chúa, Chúa sẽ nhậm lời chúng ta. Qúy vị khá biết rằng: Qúy vị thắng tội lỗi ma quỉ, bản ngã của qúy vị hay không đều do quý vị giơ tay lên trời cầu nguyện hay không là do quý vị. Cuộc đời chúng ta muốn thành công hãy đến với Chúa là bí quyết duy nhất. Bất di bất dị là sự cầu nguyện. Chúa Jêsus đã cầu nguyện để trách sự cám dỗ của Satan tại trên núi. Nguyện Chúa Ngài ban cho quý vị bí quyết này để đắc thắng tội lỗi và gia đình chúng ta sẽ được phước.

    Đến bước thứ ba trong sự dạy dỗ của khúc sách nầy. Chúng ta thấy tình yêu thương giúp đỡ và sự lo lắng chung Chúa rất cần bởi sự hiệp một của quý vị.

    III. Nhờ A-rôn và Hu-rơ Đỡ Tay Môi-se.

    Câu 12: "Tay Môi-se mỏi, A-rôn và Hu-rơ bèn lấy đá kê cho người ngồi, rồi ở hai bên đỡ tay người lên; Tay người chẳng lay động cho đến khi mặt trời lặn." Việc làm của A-rôn và Hu-rơ thật rất xứng đáng.

    Quý vị chú ý mấy chữ: "Tay Môi-se mỏi," chứng tỏ Môi-se giơ tay lên vì dân sự Chúa đã lâu rồi, và lại sức của Môi-se hữu hạn như các người khác, cho nên phải mỏi. Ban đầu Môi-se hăng hái lắm, việc làm cặp theo đúng với lòng ao ước, tay ông giơ lên mạnh mẻ lắm, vững vàng lắm! Song đã lâu rồi dầu muốn dầu không xác thịt vẫn mệt hơn tinh thần.

    A-rôn và Hu-rơ nhìn thấy khi Môi-se thẳng tay lên là khi Ysơraên thắng và khi nào tay từ từ xui xuống là lúc Ysơraên bại trận. Nếu tình trạng nầy cứ để vậy chắc chắn A-ma-léc giết chết vô số dân Ysơraên. Thế thì, vì lòng yêu anh em và biết bổn phận của mình, nên hai người lập tức thay đổi nhau nâng tay Môi-se lên không để xui xuống nữa, vì cớ đó dân Ysơraên toàn thắng.

    Khúc Kinh thánh nầy dạy quý vị và tôi đều gì? Chúng ta phải có tinh thần như tinh thần của A-rôn và Hu-rơ, phải nhìn vào anh em mình và phải biết suy xét sức lực của loài người, là sức lực có giới hạng, sự hy sinh có giới hạng, dầu tinh thần không xui tay xuống song không thể được, xác thịt đã mỏi quá rồi.
    Ước mong Hội thánh Chúa chung khắp cả, nhứt là Hội thánh chúng ta tại đây. Có nhiều A-rôn và Hu-rơ biết xét nét sức lực của anh em mình, vì danh Chúa hầu việc Chúa tiếp tay giúp đỡ. Môi-se giơ tay lên xin Chúa cho thắng A-ma-léc, đâu phải sự an ninh vui sướng chỉ một mình ông hưởng. Toàn dân Ysơraên hưởng, và có lẽ họ vui mừng hơn ông, nhưng đến khi tay ông mỏi chỉ có A-rôn và Hu-rơ giúp đỡ.

    Đừng để nhiều người như Mi-ri-am hay là Phierơ lúc cang Chúa thật là nguy hiểm cho công việc Ngài. Thánh Kinh chép: "Thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng, mà làm cho tôi vui mừng trọn vẹn."(Philíp 2:2); (Philíp 2:19-20) " Vả, tôi mong rằng nhờ ơn Đức Chúa Jêsus, kíp sai Ti-mô-thê đến cùng anh em, để tới phiên tôi, tôi nghe tin anh em, mà được yên lòng. Thật vậy tôi không có ai như người đồng tình với tôi để thật lòng lo về việc anh em". Quý vị phải có tấm lòng thật để lo công việc Chúa và giúp đỡ Hội thánh Chúa tại đây. Hầu cho Tin lành được tấn tới đó là một điều quý giá trước mặt Đức Chúa Trời.

    Mi-ri-am là chị ruột của Môi-se, đáng ra bà thấy Môi-se em mình làm lãnh tụ lo cho dân của Đức Chúa Trời thì bà lớn tiếng ngợi khen Chúa mới phải, dầu không phải chị em ruột hay người khác gia tộc cũng nên ngợi khen Chúa, vì có người gánh vác công việc Chúa. Đàng nầy Mi-ri-am không mừng còn trái lại ganh tị, nói hành nói xấu Môi-se. "Bộ Chúa chỉ dùng một mình Môi-se sao? Ta há chẳng có tài hơn, mưu luận nhiều hơn nó sao?" Ôi ! Kết quả Mi-ri-am mang đầy bệnh phung anh em ơi, chị em ơi, qúy vị ơi. Nguyện Chúa giúp đỡ quý vị làm được như A-rôn và Hu-rơ thì làm, bằng chẳng vậy quý vị không nên làm như Mi-ri-am, anh em chúng ta nghe được buồn lòng thối chí, nãng lòng, công việc Chúa bị thất bại.


    Có lẽ Mi-ri-am lúc bấy giờ người ta kéo tay Môi-se xuống bảo rằng: "Môi-se ơi! Đừng giơ tay lên làm chi cho mỏi tay để khi nào có sức mạnh hãy giơ tay lên bây giờ hãy nghỉ, A-rôn và Hu-rơ không nói như vậy, không có tinh thần đó. Vội vàng lấy đá kê cho Môi-se ngồi rồi thay phiên nhau nâng tay Môi-se lên.

    Kính thưa quý vị, trưa hôm nay Chúa dùng khúc Kinh thánh nầy để nhắc nhỡ tôi và quý vị ba điều về "Bí quyết đắc thắng của sự cầu nguyện" tức là bí quyết đắc thắng ma quỉ hiện nay. Sỡ dĩ dân Ysơraên thắng A-ma-léc là nhờ ba điều quan trọng?

    1.       Nhờ Sự chiến đấu của trung thành mãnh liệt của tráng sĩ. Ưùng dụng hôm nay quý vị phải có tinh thần hiệp một. Muốn thắng quân thù, muốn cho Hội thánh phấn hưng, phát triển mỗi quý vị hôm nay phải là tráng sĩ, tinh binh của Chúa. Qúy vị phải quên mình, tập luyện, chịu khổ giống như Chúa Jêsus tuyên bố: "Ai muốn theo ta hãy quên mình, vác thật tự giá mà theo ta." Và học theo gương của Phaolô nhắc nhở Ti-mô-thê: "Hãy cùng ta chịu khổ như người lính giỏi của Đức Chúa Jêsus Christ". (II Tim 2:3)

    2.       Nhờ Môi-se giơ tay lên. Môi-se lên đồi nổng cầm gậy của Đức Chúa Trời mà cầu nguyện. Bí quyết Đắc thắng ma quỉ ngày hôm nay, quý vị phải học như Môi-se hướng về Chúa. Quyết định cùng gia đình mình, cùng Hội thánh, cùng mục sư cầu nguyện, Chúa sẵn sàng ban cho chúng ta thành công qua sự cầu nguyện.

    3.       Nhờ A-rôn và Hu-rơ đỡ tay Môi-se. Vậy xin Chúa cho mỗi quí vị trưa hôm nay rờ lòng tự hỏi: Giữa lúc nầy công việc Chúa bị ma quỉ tấn công quý vị làm gì? Có phải quý vị là tráng sĩ, biết giơ tay lên tình nguyện, mà rằng: Tôi xin ra chiến đấu hay là quý vị là kẻ trốn tránh công việc Chúa. mặc cho ai làm gì thì làm. Có phải quý vị biết vì danh cương quyết sẵn sàng như Môi-se, cầu nguyện như Môi-se. Có phải qúy vị là A-rôn và Hu-rơ biết nhìn vào Mục sư quản nhiệm, nhìn vào ban chấp hành, nhìn vào anh em của mình thông cảm nhọc nhằn mệt mỏi của anh em vì sức lực có giới hạng, cùng nhau tiếp tay giúp đỡ, nâng đỡ hầu danh Chúa được cả sáng, hay là Mi-ri-am, và Phierơ lúc thì con Chúa, lúc dường như kéo tay anh em mình lại.

    Hôm nay quý vị xét lại lòng mình đối với Chúa ra sao? Công việc Chúa thế nào, quý vị có phải là khách bàng quang khoanh tay nhìn xem chăng? Nguyện Chúa giúp quý vị và tôi hãy la lên Chúa ôi! Tôi là tráng sĩ đây sẵn sàng vì Chúa mà nâng đỡ công việc Ngài, vì Chúa đang chờ đợi những bàn tay quý vị đưa lên và những tâm hồn nhiệt tâm để cầu nguyện cho công việc Chúa đang chờ quý vị. Muốn Thật hết lòng.


  • 0 nhận xét:

    Post a Comment

    PAGEVIEWS

    Labels