• ÂN SỦNG CHO NHÂN LOẠI


    Đề tài: Ân Sủng Cho Nhân Loại
    Kinh Thánh: Luca 2:14
    Lời chào mừng:
    Trân trọng kính chào quý vị! Trước hết xin cho tôi thay mặt Hội Thánh của Đức Chúa Trời xin gởi lời kính chúc quý vị một mùa Giáng Sinh và một năm mới Bình An, Hạnh Phúc và Ân Sủng của Đức Chúa Trời Đấng hiện có, đã có và còn đến.
    Thưa quý vị, Có một câu hỏi được hỏi nhiều nhất trên thế giới tính cho đến thời điểm này mà công cụ điện toán, google đã thống kê ghi lại đó là: Thượng Đế Ôi! Ngài ở đâu?
    Và nếu tối nay, tôi hỏi quý vị rằng: Thượng Đế ơi! Ngài ở đâu? Thì sẽ có rất nhiều câu trả lời khác nhau phải không quý vị?
    Chúng ta trở về với không khí của Mùa Lễ Giáng Sinh, trở về với Lời của Đức Chúa Trời để tìm biết câu trả lời: Đức Chúa Trời đã nhập thế làm người qua thân vị là Chúa Giê xu Christ. Và Chúa Giê xu Christ có danh xưng cao quý là: Em-ma-nu-ên. Nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta. Danh xưng này được Kinh Thánh nhắc tới ba lần trong những chỗ khác nhau.
    Vâng Thượng Đế Ôi! Ngài ở đâu? Ngài đang ở đây với chúng ta. Xin chúng ta cùng cho một chàng vỗ tay chào mừng sự hiện diện của Đức Chúa Trời vì Ngài đang ở cùng chúng ta.
    Nhập đề:
    Kính thưa quý vị! Chúng ta đang ngồi hướng lên tâm điểm của Lễ Giáng Sinh, tối hôm nay, Hội Thánh chúng xin giới thiệu cùng quý vị chủ đề của Lễ Giáng Sinh đó là: Ân Sủng Cho Nhân Loại.
    Để hiểu được cách đây đủ về Chủ đề Ân Sủng, kính mời quý vị cùng tôi tìm hiểu và rút tỉa từ phân đoạn Kinh Thánh Luca 2 mà chúng ta vừa nghe đọc. Và xin mời quý vị đồng đứng nên để chúng ta tuyên đọc Lời Đức Chúa Trời qua câu gốc trên phông hai lần.
    Khi đọc xong... cầu nguyện.
    Kính lạy Đức Chúa Giê xu, tối nay chúng con muốn nói về Ngài, xin hãy làm vinh hiển Ngài qua chúng con, vì chúng con nhận biết rằng: Nếu không có Ngài thì cuộc đời chúng con chẳng là gì hết. Chúng con cầu xin Đức Thánh Linh hãy vận hành trên người nói cùng người nghe. Để mỗi chúng con đều được rờ chạm và nếm biết ân sủng của Ngài. Trong Danh Chúa Giê-xu Christ. A men.
    Thân đề:
    Quê hương VN nằm ở bên bờ của Thái Bình Dương, cho nên hứng chịu trọn vẹn hai mùa mưa nắng. Mùa mưa về,  nước lũ ngập từng cơn, khi hạn hán đến, đồng khô cỏ cháy. Vì vậy quê hương VN luôn nguyện cầu:  Cầu cho mưa thuận gió hòa, cho đồng lúa tốt, nhà nhà ấm lo!
    Miền Trung lưng dựa vào dãy núi Trường Sơn. Mà chân dãy Trường Sơn thì đất cày lên sỏi đá, cho nên lời nguyện cầu có vẻ tha thiết hơn:  Lạy trời mưa thuận gió đều, cho nhiều lúa bắp, cho nhiều sắn khoai.
    Đó là cái tâm, cái tấm lòng và sự cậy trông của người xưa đặt tin nơi Đức Chúa Trời.
    Nhưng cách đây khoảng hơn 30 năm, Nhân loại .... đã thốt lên những lời mà khiến Ngài thất vọng:  Anh trời dẹp lại một bên, để cho thủy lợi đứng lên thay trời.
    Và khi chương trình thủy lợi, nông nghiệp thất bại thì đổ lỗi là tại trời: Mất mùa là tại thiên tai, được mùa là bởi thiên tài của ta.
    Cách nói ấy, luận điệu đó, đúng như cách nói, giọng điệu của người La Mã vào Thế Kỉ thứ nhất mà Phao lô đã chép trong thư Rô-ma rằng:
    “ Vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm. Họ tự xưng mình là khôn ngoan, mà trở nên điên dại” ( Rô ma 1:21-22)
    Trong khi con người có thể tự hào đội đá vá trời, càng ngày đẩy Ngài ra xa, và luôn luôn làm Ngài thất vọng. Nhưng Đức Chúa Trời là Đấng Chí Nhân, Chí Ái: “Bởi vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ công bình cùng kẻ độc ác.” ( Mathiơ 5:45 ). Ngài vẫn luôn săn sóc, yêu thương và Ngài vẫn gọi tiếng gọi tình thương để con người vốn xa cách trở về cùng Cha Thiên Phụ: “ A-đam, con ở đâu?”
    Vâng tiếng gọi ấy cũng vẫn dành cho quý vị và tôi! Và ngày nay Ngài không phải ngồi trên Thiên đàng để gọi chúng ta đâu. Ngài cũng không phải ngồi trên thiên đàng rồi dơ tay xuống kéo con người ra khỏi cái huyệt của sự chết đâu.
    Kính thưa Hội Thánh, thưa quý vị thân hữu!
    Ân sủng của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại này không chỉ khiến mặt trời mọc lên soi dọi  nơi trần thế thôi đâu, Ân sủng của Đức Chúa Trời cũng không chỉ làm mưa cho mùa màng bội thu thôi đâu. Vì dù mặt trời có soi dọi cả đêm đi chăng nữa thì tâm linh con người vẫn u mê đen tối không sáng hơn. Nước lũ có thể cuốn trôi đi bất cứ điều gì, nước chảy đá cũng phải mòn, nhưng tội lỗi của con người thì chẳng một loại nước lũ nào có thể cuốn trôi hay làm mòn, hoặc tẩy sạch đi được. Vì tội lỗi và sự hư hoại của con người nó ăn sâu, bám rễ trong bản chất của nhân loại chúng ta.
    Chính vì thế mà Đức Chúa Trời đã bày tỏ Ân sủng của Ngài cách trọn vẹn nhất, và tuyệt đỉnh của Ân Sủng đó là sự ban cho một Đấng Cứu Thế để cứu nhân loại hư hoại này.
    Thiên sứ đã báo cho các kẻ chăn chiên rằng: “ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu-thế, là Christ, là Chúa.” ( Luca2:11)
    Sau đó thiên sứ ngợi khen Đức Chúa Trời rằng:
    “Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao,
    Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người!” ( Luca2:14)
    Bài ca của thiên sứ rất ngắn, nhưng đã đụng đến và đem sự sống vĩnh cửu vào thế giới hư vong của nhân loại một tin mừng: tội ta được tha, nợ tôi được trả cho những kẻ ở trong Chúa Giê-xu Christ.
    Bài ca ấy chỉ cho nhân loại biết phương hướng tìm về nguồn của sự sống thật, sự bình an thật, cũng chỉ cho chúng phương cách để trở về làm hòa với Đấng Tạo Hóa thông qua: Một Đấng Cứu Thế, gọi là Christ, là Chúa.
    Martin Luther nói về sự Giáng Sinh của Chúa Jêsus rằng: “Ngài là Đấng mà nhiều thế giới không thể bao hết được lại nằm bên hông của Mary”.  Một người khác cũng thốt lên: “ Bởi vì yêu thế nhân mà Ngài đã từ vĩnh cửu bước vào trong thời gian, đã từ vô cùng đi vào hữu hạn.” Đấy là sự hóa thân thành nhục thể — Đây chính là Ân Sủng dành cho nhân loại. Chúa Cứu Thế Giê xu được ban tặng cho Những kẻ không xứng đáng, những kẻ luôn làm Ngài thất vọng.

    W. Tozer khi nói về ân sủng của Đức Chúa Trời Ông đã ghi trong nhật ký trước khi qua đời: “ Ðức Chúa Trời đã lấy ân sủng vô cùng to lớn của Ngài để đến với tôi, lớn đến nỗi cho dù tôi có sống được đến một triệu thiên niên kỷ, tôi cũng không thể trả nổi những gì Ngài đã làm cho tôi.”
    Có một bài thánh ca đã làm lay động thế giới suốt 250 năm qua, làm rung động biết bao con tim trai cứng, mang lại sự yên ủi cho biết bao những cuộc đời vỡ tan trong hoạn nạn, nghịch cảnh, đau thương.
    Bài ca: Ân Điển Lạ Lùng.
    Cuộc đời của John Newton: John Newton là một người mồ côi mẹ từ thuở nhỏ.  Ông trở thành một thủy thủ phiêu bạt giang hồ từ năm 11 tuổi.  John Newton sống một cuộc đời ngang tàng, hư hỏng, tội lỗi, xấu xa. .  Ông len lỏi từ địa vì của một người sai vặt lên làm thuyền trưởng của một tàu buôn nô lệ.  Trong một chuyến vượt Đại Tây Dương, John Newton gặp một trận bão khủng khiếp.  Trong hoàn cảnh nguy nan đó, ông nhận thức được sự mong manh của cuộc sống và ý thức được con người không thể làm gì để cứu chính mình.  Trước giông tố bao trùm, giữa đại dương mênh mông, John Newton không biết làm gì hơn là thốt lên: Chúa ơi! Xin cứu chúng con. Dầu John Newton nhận biết rằng ông không tốt lành hay xứng đáng gì để được Chúa cứu;  điều ngạc nhiên, Chúa đã lắng nghe, cứu John Newton và thủy thủ đoàn qua khỏi cơn giông tố.  John Newton ghi nhận trong nhật ký của của mình rằng Chúa thật sự đã bày tỏ ân điển của Ngài và Ngài đã cứu ông.
    Trong đó có lời: Ngợi ca Chúa từ ái ban ơn lạ lùng. Đời tôi vốn tràn những lệ đắng. Tôi đã hư mất bao ngày,
    Lầm than trong nơi tội đầy. Mà ơn Chúa thương xót khoan nhân.
    John Newton mô tả cuộc đời mình như là một chiếc tàu hư hỏng, mục nát. Con tàu đó lạc lõng giữa những bão tố mênh mông, cạm bẫy của cuộc đời. Tuy nhiên, ân điển Chúa đã giúp ông nhận ra hướng đi cho cuộc sống.
    Sứ đồ Phao lô trẻ hơn Cứu Chúa Giê-xu trong khi Ngài thi hành chức vụ, nghĩa là chưa bao giờ thấy chuồng chiên máng cỏ, chưa bao giờ thấy ba bác sĩ, cũng không quen các kẻ chăn chiên mục đồng, hay không thấy dấu hiệu các ngôi sao dẫn đường. Chính vì thế khi Phao lô mở đầu sứ điệp giáng sinh thì ông đã đi ngay thẳng vào con tim của sự giáng sinh chính là: “ Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn, đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy ” ( ITi 1:15  )
    Trong tất cả các vị sứ đồ của Chúa Cứu Thế Giê-xu thì Phao lô đã viết và nếm trải kinh nghiệm về Ân Sủng nhiều hơn hết thảy.
    Trong toàn bộ Kinh Thánh Tân Ước nói tới 76 lần động từ “ Ân điển” thì Phao lô nói đến 71 lần trong số 13 thư tín của Ông.  Đó cũng đủ thấy Ân điển của Đức Chúa Trời đã gột rửa và đem ông lên cao hơn những người khác.
    Phao lô có nghĩa là nhỏ bé,
    + Chrysostom đã nói về Phao lô rằng: cao ba cubit ( đơn vị đo ngày xưa, 1 cubit =45,72cm) nhưng ông đã đụng đến bầu trời.
    Dầu vóc người thấp nhỏ, Phao lô là người đã nhận lãnh và kinh nghiệm được sự ban cho ân điển diệu kì của Đức Chúa Trời. Sau khi tin Chúa Phao lô được đổi mới nên khiêm tốn ý thức được rằng: Mình chỉ là một hạt cát bên bờ Đại Dương của tình yêu bao la Ân Sủng của Chúa.
    Đến đây có thể chúng ta tự nhủ rằng: Chắc ông ấy phải là người tốt lành và làm nhiều việc công đức lắm nên mới được Đức Chúa Trời ưu ái, ban ơn nhiều như vậy.
    Chúng ta đang sống trong một xã hội có qua có lại mới toại lòng nhau, quy luật sòng phẳng, bánh tét đi qua, bánh quy trở lại, chính vì vậy mà quy luật ấy con người cũng đem áp dụng vào lĩnh vực tâm linh, chúng ta đem vào mối quan hệ với Đức Chúa Trời.
    Về phương diện con người thì Phao lô:
    Là con của gia đình gia giáo: Sinh trưởng trong một gia đình đạo đức hẳn hoi.
    Ông là một người mang dòng họ máu chất của dân tộc Do Thái, một gia đình khá giả, thượng lưu, một gia đình có tư cách, có địa vị, có tiền bạc, và là một gia đình nuôi dạy con theo luật pháp điển hình là lúc 8 ngày đem con vào đền thờ làm nghi thức theo đạo giáo.
    Học vấn: Phao lô là một thanh niên tài giỏi, vượt bực, ông có tới ba bốn bằng tiến sĩ, rất giỏi, rất xuất sắc, một người đi học trường tư với thầy dạy nổi tiếng nhất thời bấy giờ. Và ông là một sinh viên ưu tú.
    Ông là một diễn giả hùng hồn, ông là một triết gia, ông là một nhà hùng biện, là một giáo sư có một không hai. Đang khi còn rất trẻ ông là thuộc viên của tòa công luận của nước Do Thái. Một trong 70 người nỗi lạc nhất trên toàn quốc đứng trong chính quyền cai trị dân.
    Một người đức hạnh: ông nói: tôi giữ luật pháp không chỗ trách được, không chỗ chê, không chỗ thất bại.
    Giữa con người với nhau thì đây là một gương mẫu, là gương sáng cho chúng ta noi theo, và chúng ta thấy Phao lô là người thành công, tốt đẹp là mẫu mực. Nhưng trong Kinh Thánh qua cái nhìn của Đức Chúa Trời thì Phao lô là một tội nhân.
    Nói về vấn đề đạo đức, cư xử, thì có lẽ chúng ta nói: Phải có một cái gì đó sai trật thì mới gọi là một tội nhân, một người được gọi là một tội nhân thì phải có cái gì đó sai trật trong đạo đức, trong cư xử. Nhưng thật ra thì không, theo con mắt bình thường chúng ta thấy: Phao lô là một tu sĩ, một dòng tu rất khắc khổ, một dòng tu Pha-ri-si. Giữ đạo luật rất khắt khe.
    Phao lô nói: “ Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn, đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy; trong những kẻ có tội đó ta là đầu.” ( ITi 1:15)
    Phao lô đưa ra một đại diện, một kiểu mẫu về hình ảnh của một tội nhân.
    Phao lô nói: “ trong những kẻ có tội đó ta là đầu.”
    Phao lô nói: ta là người nặng tội nhất,
    Phao lô nói: ta là tội nhân xấu nhất. [PT]
    Đối với Phao lô ông còn thấy mình còn hơn là một tội nhân: mình là một chúa chùm, là tổ sư, là kẻ cầm đầu tất cả những tội nhân.
    Trong tất cả chúng ta không ai dám chắc nói rằng: mình toàn hảo, tuyệt đối, ai cũng có thể nói rằng: tôi lầm lỗi, tôi thiếu xót, nhiều thất bại.
    Nhưng đó không phải là ý nghĩa của câu: “ tôi là người có tội” vì chữ này nói đến bản chất trong con người chúng ta, khi nói đến bản chất thì nói đến một vấn đề không thể sửa chữa ở bên ngoài mà phải là một sự giải quyết thay đổi trong bản chất.
    Hơn nữa, đây không phải là tội lỗi, lỗi lầm, vấp phạm giữa người với người mà thôi, câu nói Tôi là người có tội là một nhận thức về liên hệ giữa mình với Đức Chúa Trời, đối diện với Thiên đàng và địa ngục.
    Chúng ta ngoảnh mặt làm ngơ, sống cuộc đời không màng đến sự có mặt của Đức Chúa Trời. Mọi hơi thở của chúng ta đều đến từ Ngài, miếng cơm, áo mặc, hạnh phúc đều đến từ Đức Chúa Trời, mà chúng ta cứ tỉnh bơ, mà chúng ta cứ gọi rằng đó là chuyện của riêng mình, không đếm xỉa gì đến Ngài.
    Kinh Thánh gọi đó là tội lỗi, tội đó là tội vi phạm đến Đức Chúa Trời và tội đó là tội tày trời.
    Kinh Thánh Rô-ma 1:20-24
    Con người không thể bào chữa mình được. Đây là tội lỗi không thể chạy chữa mình được.

    Es 64:6   6 Chúng tôi hết thảy đã trở nên như vật ô uế, mọi việc công bình của chúng tôi như áo nhớp; chúng tôi thảy đều héo như lá, và tội ác chúng tôi như gió đùa mình đi.

    Cụ Si mê ôn là người đạo đức công bình nhưng không ....


    khi nói về sự cứu rỗi Phao lô tuyên bố: “Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời.” ( Eph 2:8 )



    Eph 1:7   7 Ấy là trong Đấng Christ, chúng ta được cứu chuộc bởi huyết Ngài, được tha tội, theo sự dư dật của ân điển Ngài,


    Một chùm của xã hội đen, cầm đầu các băng đảng của Hồng Koong đã trở về với Chúa.



    Muốn thân mình không lệch, trước hết phải giữ cho tâm hồn không lệch. (Tuân Sinh Tiên)

    Con người vốn sinh ra trong tội lỗi, lớn trong tội lỗi và phạm tội mỗi ngày nữa.
    Trong khi thế sự đứng đằng xa và tuyệt vọng trong tội lỗi, tấm lòng của người Cha Thiên Phụ như đứt từng khúc ruột:
    Ngày nay người ta đã mất rất nhiều tiền để đi sang Brazil để ngắm cây thông Noel lớn nhất thế giới nổi trên mặt nước, với chiều cao 85m, được treo lũng lẳng các thiên thần, những ngọn nến lấp lánh, và 3,3 triệu bóng đèn lung linh.
    Chiếc bánh ngọt dài nhất thế giới đã được tạo ra bởi 80 đầu bếp tại Trung Quốc, nhân dịp chào đón mừng lễ Giáng Sinh.

    Chiếc bánh Giáng sinh dài 1km với hương vị vani được bao phủ bởi toàn bộ socola đã được tạo ra bởi 80 đầu bếp tại Trung Quốc. Chiếc bánh dài chính xác 1.068m, tiêu tốn khoảng 209kg đường, 401kg socola và 43kg hương liệu vani pha trộn với nhau tạo nên món bánh tráng miệng độc đáo này.

    Vì dù là “em bé” nhưng là “em bé” được mặc khải trong suốt hai ngàn năm trước; là Đấng mà Đức Chúa Trời đã hứa phán, là Vua vinh hiển tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ trở nên giống như loài người, ở giữa loài người để chết dưới tay loài người, hầu cứu loài người ra khỏi quyền lực tội lỗi như lời tiên tri Esai đã mô tả hơn 700 năm trước: 4 Thật người đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh sự buồn bực của chúng ta; mà chúng ta lại tưởng rằng người đã bị Đức Chúa Trời đánh và đập, và làm cho khốn khổ. 5 Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương, Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh. 6 Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người. Esai 53.

    Thà thờ phượng một hài nhi được Kinh Thánh mặc khải hơn là tôn thờ một vĩ nhân không được Chúa mặc khải.
  • 0 nhận xét:

    Post a Comment

    PAGEVIEWS

    Labels