Đề tài: Bình Đất Trong Tay Người
Thợ
Kinh Thánh: Giê-rê-mi 18:1-6
Nhập đề:
Kính thưa,
Hôm nay, thật là một ngày phước
hạnh và tràn đầy niềm vui cho Hội thánh và đời sống mỗi chúng ta khi có sự hiện
diện của rất nhiều con cái của Chúa ở đây.
Trong niềm tri ân và vui mừng đó,
tôi xin gởi đến quý vị lời chào mừng hân hoan nhất. Người ta nói rằng: yêu nhau
không phải là nhìn nhau mà là cùng nhìn về một hướng.
Ngày Chúa nhật là ngày của Chúa,
và ngày Cứu Chúa Giê xu Christ đã sống lại từ kẻ chết, và là ngày mà cả thế
giới lấy làm ngày nghỉ, là ngày mà Hội Thánh hiện diễn trên khắp hoàn vũ này để
hiệp lại tôn thờ Ngài.
Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên mọi
sự trong sáu ngày, qua ngày thứ bẩy thì Ngài nghỉ các công việc của Ngài.
Ngài nghỉ không phải là vì Ngài
bị mệt, mà là Ngài hoàn tất công trình của Ngài cách trọn vẹn.
Thế nên, chúng ta là con cái của
Chúa, Ngài bảo chúng ta chăm chỉ làm việc trong sáu ngày, nhưng qua ngày Chúa
nhật thì chúng ta nghỉ để đến nhà của Chúa tôn thờ Ngài.
Có hai sự nghỉ:
Nghỉ ngơi về phần thân thể, thân
thể mình cần được nghỉ ngơi một ngày trong sáu ngày, nếu không được nghỉ ngơi
thì thân thể sẽ chẳng mấy chốc ốm yếu, bại xuội.
Sự nghỉ thứ hai là: Tâm linh cần
được an nghỉ để bước vào sự hiện diện của Chúa và lắng nghe Lời của Ngài.
Ngày Chúa nhật là ngày vì lợi ích
của chúng ta, ngày mà cả thể xác lẫn tâm linh chúng ta được năng lực của Chúa để
tiếp tục sống trong một tuần lễ mới.
Do vậy, xin Chúa cho chúng ta yêu
mến Chúa, nhớ lời của Chúa căn rặn chúng ta đó là: “ chớ bỏ sự nhóm lại ”
Tác giả Thi-thiên 118: 24:
" Nầy là ngày
Đức Giê-hô-va làm nên,
Chúng tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy."
Chúng tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy."
Bây giờ, chúng ta trở về với bản văn của Thánh Kinh để cùng nhau
suy gẫm Lời Ngài, vì tiên tri Giê-rê-mi đã thốt lên rằng: “ lời
Ngài là sự vui mừng hớn hở của lòng tôi vậy ” (Gie 15:16 )
Chúng
ta cùng đọc Lời Chúa trong sách Giê-rê-mi 18:1- 6
Qua
đoạn Kinh Thánh mà chúng ta vừa đọc, chúng ta sẽ học với nhau hai bài học:
Bài
học thứ nhất là:
I/.
Con người chỉ là những bình bằng đất
II/.
Con người phải nằm trong tay Chúa
I/. CON NGƯỜI CHỈ LÀ NHỮNG BÌNH ĐẤT - Sống Khiêm Nhường
Mời quý vị đọc Câu số 4: “ Cái
bình đã nắn ra bằng đất sét bị hư trong tay người thợ gốm, thì nó lấy mà nắn
cái bình khác, tùy ý mình muốn làm.”
Chúng ta chú ý đến cái động từ: “ bình bằng đất ”
Hình ảnh chiếc bình bằng đất muốn
nói nên đời sống, con người chúng ta rất mong manh, mỏng ròn và dễ vỡ.
Chiếc “ bình bằng đất” nói lên
con người chúng ta rất yếu đuối, rất sa ngã, rất phạm tội, rất thất bại.
Chiếc “ bình bằng đất” nói lên
một ý nghĩa sâu xa rằng: chúng ta chẳng có gì để tự hào, hãnh diện hay tự mãn
về bản thân mình cả.
Hình ảnh chiếc bình nói cho chúng
ta biết chúng ta là ai? Mình chỉ là nắm đất sét trong tay Chúa thôi.
Nếu chúng ta nhìn vào trong gia
đình chúng ta, thì chúng ta thấy cái gì mà làm bằng đất, bằng sành, bằng sứ thì
có dễ vỡ không?
Và nếu chúng ta nhìn vào cuộc đời
chúng ta, chúng ta có nhận thấy mình rất yếu đuối, rất thất bại, rất sa ngã và
phạm tội không?
Khi chúng ta nhận biết bản thân
mình, con người mình, cuộc đời mình vốn là yếu đuối, manh mong, mỏng ròn, dễ vỡ
như thế thì chúng phải ý thức và nhận biết mình phải sống khiêm nhường càng
hơn, lệ thuộc Chúa càng hơn, cần Chúa càng hơn, yêu Chúa càng hơn.
Tôi đứng đây để ý thức rất rõ bản
thân mình chỉ là bình sành dễ vỡ, yếu đuối, rất nhiều giới hạn.
Xin Chúa thức tỉnh, nhắc nhở
chúng ta để chúng ta đừng sống kiêu ngạo, tự hào, tự mãn, và tự tôn vào con
người mình.
Đọc lại câu số 4 chúng ta mới
thấy được hết thân phận bé nhỏ, yếu đuối của con người mỗi chúng ta “ Cái bình đã nắn ra bằng đất sét bị hư
trong tay người thợ gốm, thì nó lấy mà nắn cái bình khác, tùy ý mình muốn làm.”
Chúng ta giống như chiếc bình bằng đất bị hư, nay còn hiện
diện mai vỡ tan tành, hôm nay chúng ta còn mai chúng ta sẽ mất, hôm nay chúng
ta mạnh khỏe, mai chúng ta có thể lại bệnh hoạn, hôm nay chúng ta thành công
nhưng mai có thể sẽ thất bại, hôm nay có thể vui nhưng mai sẽ buồn rầu.
Chính vì vậy, mà chúng ta đừng
khoe khoang, tự hào về bản thân của mình.
Đức Chúa Trời đã
phán qua tiên tri Giê-rê-mi rằng: “ Đức
Giê-hô-va phán như vầy: Người khôn chớ khoe sự khôn mình;
người mạnh chớ khoe sự mạnh mình; người giàu chớ khoe sự giàu mình;” ( Gie 9:23).
Tác giả Thi-thiên
105: 3 kêu gọi mỗi chúng ta rằng:
“ Hãy khoe mình về
danh thánh Ngài;” “Hãy tự hào trong Danh Đấng Thánh”
Ai giỏi như
Đa-vít? Ai khôn như Sa-lô-môn? Ai mạnh như Sam Sôn? Tất cả những người giỏi,
người khôn, người mạnh cũng chỉ là những chiếc bình bằng đất mà thôi dễ sa ngã,
thất bại, mong manh, mỏng dòn lắm thay.
Thánh Kinh ghi lại những cuộc đời
những thánh sử để luôn luôn nhắc nhở chúng ta rằng: “ “ Vậy thì, ai tưởng mình đứng, hãy
giữ kẻo ngã.” ( ICor 10:12 )
Minh họa: Khi Chúa Giê xu chuẩn
bị Ngài bị người ta bắt giết và treo trên thập tự giá, Ngài nói, tất cả các
ngươi đều vấp phạm vì cớ ta.
Nhưng Phi-e-rơ đã nói hùng hồn
rằng: “ Dầu mọi người vấp phạm vì cớ
thầy, song tôi chắc không bao giờ vấp phạm vậy; Dầu tôi phải chết với thầy đi
nữa, tôi chẳng chối thầy đâu. Hết thảy môn đồ đều nói y như vậy.” ( Mat 26:343-34)
Nếu hôm nay chúng
ta có mạnh hơn người khác - ấy là nhờ sức Đức Chúa Trời ban.
Nếu hôm nay, chúng
ta có khá giả hơn người khác - ấy là nhờ Đức Chúa Trời chi dẫn, thương xót mà
thôi.
Nếu có khôn hơn
người khác thì cũng hãy nhớ sự khôn ấy là bởi Đức Chúa Trời ban cho.
Khi chúng ta sống
chậm lại, chúng ta ngồi suy nghĩ, nghĩ đi nghĩ lại – rồi chúng ta sẽ thốt lên
một câu trí lý rằng: thật chẳng cái gì của
tôi mà không do Chúa ban cho.
Đừng bao giờ học thói đời này để rồi thốt lên
câu: “ bàn tay ta làm nên tất cả”. nói
như thế là thái độ của một kẻ cậy mình, kiêu ngào, và không nhìn biết Đức Chúa
Trời là ai hết.
Sức khỏe, tiền
bạc, gia đình, hạnh phúc, sự nghiệp là do Chúa ban cho mà thôi, nó đến từ Chúa,
Cái bình đã nắn ra bằng đất sét bị hư cũng nói nên thân phận ngắn ngủi
của con người.
Tại sao lại bị hư vì nó được làm
từ đất mà thôi.
Không ai đứng mãi, không ai đẹp
mãi, không ai trẻ mãi, không ai sống mãi trên trần gian này cả. Qua thời gian
theo năm tháng, tóc mỗi ngày một bạc hơn, hơi thở mỗi ngày một yếu hơn, chân
tay mỗi ngày một run rẩy hơn, giăng mỗi ngày rụng đi, má thì hóp hơn, môi thì
thâm hơn, lưỡi ngọng hơn, mắt mờ đi.
Vậy thì chúng ta phải tái xác
nhận đức tin của chúng ta nơi Chúa qua Thi-thiên 90 rằng: “
Lạy
Chúa, từ đời nầy qua đời kia Chúa là nơi ở của chúng tôi.
2 Trước khi núi non chưa sanh ra,
Đất và thế gian chưa dựng nên,
Từ trước vô cùng cho đến đời đời Chúa là Đức Chúa Trời.
3 Chúa khiến loài người trở vào bụi tro,
Và phán rằng: Hỡi con cái loài người, hãy trở lại.
4 Vì một ngàn năm trước mắt Chúa
Khác nào ngày hôm qua đã qua rồi,
Giống như một canh của đêm.
5 Chúa làm chúng nó trôi đi như nước chảy cuồn cuộn; chúng nó khác nào một giấc ngủ,
Ban mai họ tựa như cây cỏ xanh tươi:
6 Sáng ngày cỏ nở bông và tốt tươi;
Buổi chiều người ta cắt nó và nó héo.
2 Trước khi núi non chưa sanh ra,
Đất và thế gian chưa dựng nên,
Từ trước vô cùng cho đến đời đời Chúa là Đức Chúa Trời.
3 Chúa khiến loài người trở vào bụi tro,
Và phán rằng: Hỡi con cái loài người, hãy trở lại.
4 Vì một ngàn năm trước mắt Chúa
Khác nào ngày hôm qua đã qua rồi,
Giống như một canh của đêm.
5 Chúa làm chúng nó trôi đi như nước chảy cuồn cuộn; chúng nó khác nào một giấc ngủ,
Ban mai họ tựa như cây cỏ xanh tươi:
6 Sáng ngày cỏ nở bông và tốt tươi;
Buổi chiều người ta cắt nó và nó héo.
Có lời của bài thánh ca rằng:
Hay
như là câu:
Cuộc đời như tiếng than van,
Tuổi đời bẩy chục phai tàn tháng năm.
Bát tuần chẳng đáng bao lăm,
Đường trần vinh nhục tối tăm tội đầu.
Như vậy, qua chiếc bình bằng đất,
chúng ta ý thức và nhận biết bản thân mình thật mong manh, mỏng dòn, dễ vỡ để
chúng ta sống khiêm nhường, nương cậy Chúa nhiều hơn.
Chiếc bình bằng đất bị hư đi,
cũng nhắc nhở chúng ta về số phận của chúng ta rất ngắn ngủi, chóng qua, như
hoa nơi đồng nội, sớm nở tối tàn, điều đó dạy cho chúng ta bài học rằng:
Tr 12:1 “ Trong buổi còn thơ ấu hãy tưởng
nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi, trước khi những ngày gian nan chưa đến, trước
khi những năm tới. Tr 12:6 6 Lại hãy tưởng nhớ Đấng
Tạo Hóa trước khi dây bạc đứt, và chén vàng bể, trước khi vò vỡ ra bên suối, và
bánh xe gãy ra trên giếng;”
II/. CON NGƯỜI NẰM TRONG TAY CHÚA
Mời quý vị đọc sách Giê-rê-mi 18
câu số 6: “ Đức Giê-hô-va phán: Hỡi
nhà Y-sơ-ra-ên, ta đối với các ngươi há chẳng làm được như người thợ gốm hay
sao? Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, đất sét ở trong tay thợ gốm thể nào, thì các ngươi
cũng ở trong tay ta thể ấy.”
Bây giờ, chúng ta để ý cụm động
từ: “ đất sét ở trong tay thợ gốm thể nào, thì các ngươi cũng ở trong tay
ta thể ấy.”
Đất sét muôn đời chỉ là đất sét
vô dụng, nếu nó không chịu để cho người thợ gốm nhào nặn, uốn nắn để trở thành
những chiếc bình.
Đất sét mãi mãi sẽ chỉ là đất sét
sần sùi, nó sẽ không bao giờ có thể trở thành những chiếc bình gốm nếu nó không
chịu để cho người thợ đặt vào lò nung.
Tương tự như vậy, trong đời sống
thiêng liêng, Đức Chúa Trời cũng nhào nặn và uốn nắn con người như thế. Ngài là
một người “thợ gốm tâm linh”. Vì tình yêu thương, Ngài muốn mỗi người chúng ta
là mỗi tác phẩm mỹ thuật qúy giá của Ngài.
Trong cuộc sống, khi phải đối
diện với những khó khăn áp lực của cuộc đời, với những đau khổ chia lìa, với
những ngược suôi chao đảo…. Chúng ta hãy nhớ rằng tình thương yêu kỳ diệu của
Chúa đang nhào nặn uốn nắn chúng ta, để biến đổi chúng ta thành tác phẩm mỹ
thuật quý giá của Ngài.
Minh họa: “ Nhưng Chúa biết con đường tôi đi;Khi Ngài đã thử rèn tôi, tôi sẽ ra như vàng.” (Giop 23:10 )
Để được ra như vàng phải mất con,
mất của, mất nhà…
Lò lửa của Gióp quá lớn, quá
nóng, sức nóng đó đã không đốt cháy Gióp nhưng tôi luyện Gióp.
Nếu chúng ta khước từ, không chịu
làm một cuộc thay đổi toàn diện, chúng ta không bao giờ trở thành một vật quí
giá tuyệt vời trong tay Ngài. Hãy để cho Chúa uốn nắn nhào nặn!
Mẹ Tê-rê-sa của người Công Giáo
đã từng nói rằng: mẹ chỉ là cây bút chì, nhưng cái bút chì đó ở trong tay Chúa.
Chúng ta có bút đẹp nhưng trong
tay của mình thì chẳng vẻ được ra sao cả, nhưng cái bút ở trong tay của người
Hoạ sĩ như Bicatso thì bức tranh trở thành bức tranh có giá trị, quý báu.
Đất sét nó chẳng là gì cả, chúng
ta chẳng là gì cả nhưng trong tay Chúa chúng ta có thể trở thành một nghệ thuật
tác phẩm.
Cuộc đời của mỗi chúng ta, cũng
chẳng là gì cả, nhưng nếu Chúa dùng thì cuộc đời đó có thể sinh hoa, kết trái,
đem lại nhiều lợi ích cho nhiều linh hồn, cuộc đời.
Cái quan trọng là mình chấp nhận
để cho Chúa sử dụng cuộc đời của mình.
Đất sét nằm trong tay Chúa là
muốn nói lên cái ý nghĩa sâu xa rằng: Mình không thuộc về mình nữa mà là tôi
thuộc về Chúa. Mình lấy ý Chúa làm trung tâm chứ không phải là ý của con người.
Chúng ta hát bài thánh ca trong
đó có lời rất hay là: Luyện Lòng Con
Tác giả: Eddi Espinosa
Cầu xin Cha đổi lòng
làm tâm linh trắng trong
Cầu xin Cha đổi lòng khiến con
nên giống Ngài
Phận con đất sét đây, nắn theo ý
Ngài
Nhờ Ngài khuôn đúc con thánh ý
Cha được nên
Cầu xin Cha đổi lòng làm tâm linh
trắng trong
Cầu xin Cha đổi lòng khiến con
nên giống Ngài
Chúa Giê-xu đã cầu
nguyện khi Ngài bị treo trên thập tự giá là: không theo ý con nhưng theo ý Cha:
“ rồi Ngài bước tới một ít, sấp mặt xuống đất mà cầu nguyện rằng: Cha ơi! Nếu có thể được, xin
cho chén nầy lìa khỏi Con! Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn
Cha.” (Mat 26:39)
Đất sét chỉ có giá trị khi đất
sét ấy biết nằm trong tay Chúa mà thôi, tự bản thân đất sét ấy không tự mình
làm được việc gì cả.
Bản thân cục đất có thể nào trở
thành chiếc bình gốm được không, đất sét phải được nhào nặn, uốn nắn, sửa chữa
thì mới trở nên những tác phẩm nghệ thuật được.
Chúa Giê xu phán rằng: “ Ai cứ ở trong ta và ta trong họ thì sinh
ra lắm trái; vì ngoài ta, các ngươi chẳng làm chi được.”
( Giăng 15: 5)
đất sét ở trong tay thợ gốm thể nào, thì các ngươi cũng ở trong tay
ta thể ấy
Chúa đã dùng ngôn ngữ hình ảnh
đơn sơ của loài người để mô tả về chính Ngài cho chúng ta biết, nói đến đôi tay
là nói đến cái gì? Nói đến đôi tay là nói đến những hành động, những việc làm,
nắm giữ, sửa chữa, che trở.
Cuộc đời của tôi với quý ông bà
anh chị em có sẵn sàng nằm trong ở trong tay của Chúa, để cho Ngài làm việc,
hành động, nắm giữ và sửa chữa, che trở cuộc đời chúng ta không?
Minh Họa: Có rất nhiều thứ, nhiều
lĩnh vực trong cuộc đời mình không để Chúa làm chủ, không để cho Chúa Ngài sửa
chữa, uốn nắn cuộc đời chúng ta theo ý muốn của Ngài.
Chúa Giê xu phán rằng: “ Chẳng ai được làm tôi hai chủ; Các ngươi
không có thể làm tôi Đức Chúa Trời lại làm tôi Ma-môn
nữa.” ( Mat
6:24)
Chúng ta đang sống trong một xã
hội theo duy vật chủ nghĩa, trong đó nhiều người đang phục vụ cho tiền bạc như
đó là ông chủ của mình. Họ phung phí cả cuộc đời họ để thu góp và tích trữ tiền
bạc, để rồi chết đi và để nó lại sau lưng.
Bỏ cả sự thờ phượng Chúa để chạy
theo tiền, lời hứa rơm rác mà Ma quỷ nó nói mà nhiều người cũng vẫn tin và nghe
theo: Nó hứa và nói rằng khi nào có tiền rồi, có lương cao rồi, được xe đẹp rồi
sẽ đi thờ phượng Chúa.
Và đến khi chưa chạm vào được cái
gương xe, chưa chạm vào đồng tiền thì đã mất đức tin rồi.
Một lời rất cao
quý, giá trị của lời Chúa văng vẳng trong đời sống chúng ta là: “ Chớ tham
tiền;hãy lấy điều mình có làm đủ rồi, vì chính Đức Chúa Trời có phán rằng: Ta
sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu.” ( He 13:5 )
Nếu chúng ta ý thức lời Chúa nói
rằng: Con chim trên trời nó chẳng gieo, chẳng gặt mà Chúa cũng còn nuôi nó,
huống chi chúng ta là con cái của Ngài.
Nếu chúng ta ý thức được
rằng: Mình đang ở trong tay Chúa thì
mình có sự an ninh, được Chúa chăm sóc, trở che chúng ta.
Và nếu đi xa hơn nữa, đi sâu hơn
nữa trong khi Lời Chúa bảo: chớ giận cho đến khi mặt trời lặn, trong khi thì
mình lại nói là: giận cho đến lúc chết, thậm chí có người còn nói: Chết thì
mang đi nữa, không biết họ mang đi đâu nữa.
Trong cuộc sống này, ai cũng có
những lúc không tránh khỏi sự va chạm giữa người này, với người kia, nhưng
chúng ta sẽ cậy ơn Chúa mà bỏ qua, tha thứ.
Chúa Giê xu phán: ta tha thứ cho
các ngươi thế nào thì hãy tha thứ cho nhau thể ấy.
Mình thì được Chúa tha, nhưng
mình thì không tha ai, túm cổ, gắt gỏng với người ta, tưởng ông chủ không biết,
nhưng Chúa là ông chủ Ngài biết hếtm
Có khi chúng ta theo Chúa bao
nhiêu năm rồi, mười năm hay hai mươi năm rồi mà vẫn chỉ là đất thôi, con người
đất, tâm tính đất, thái độ đất, và hành động đất.
Chúng ta chẳng trở thành một
chiếc bình gốm, thái độ và cư xử, hành động, cách sống của chúng ta chẳng sang
trọng, chẳng quý phái, chẳng cao thượng. chúng ta cứ sống vặt vãnh, cứ bám vào
những chuyện cỏn con của quá khứ đã mọc rêu xanh.
Gi 15:4 4 Hãy
cứ ở trong ta, thì ta sẽ ở trong các ngươi. Như nhánh nho, nếu không dính vào
gốc nho, thì không tự mình kết quả được, cũng một lẽ ấy, nếu các
ngươi chẳng cứ ở trong ta, thì cũng không kết quả được.